0 chữ
Chương 14
Chương 14: Buổi hẹn hò trá hình
Mẹ tôi luôn cho rằng học sinh lớp 12 mà không chịu chuyên tâm làm đề, lại còn chạy đi xem phim thì đúng là không chịu học hành. May mà lần này tôi có tiến bộ chút xíu trong kỳ kiểm tra tuần, cộng thêm bố ở bên khuyên học phải đi đôi với nghỉ ngơi, nên sáng hôm sau tôi mới có thể yên ổn mà ra khỏi nhà.
Ngồi ở bến xe buýt trước cổng khu chung cư, tôi ngửa đầu ngáp dài, chợt nghe tiếng Yến Lạc: “Này, Liên Hạ!”
Tôi ngáp xong mới lười biếng quay lại nhìn: “Chào buổi sáng, ăn sáng chưa?”
“Tất nhiên là ăn rồi, tôi đâu có như cậu, mới dậy xong.”
Hôm nay Yến Lạc mặc một chiếc áo gió màu xám khói, kiểu áo gọn gàng, cộng thêm cậu ấy vốn cao ráo, gương mặt sáng sủa, trông rất ưa nhìn.
Cậu ấy ngồi xuống cạnh tôi, nói tiếp: “Hôm nay xem xong phim, chúng ta ra ngoài ăn đi?”
“Không được, chị tôi với anh rể tương lai hôm nay về nhà, tôi phải về ăn cơm.”
“Đừng mà, anh rể tương lai của cậu thì lúc nào chả gặp được, còn tụi mình tốt nghiệp xong là mỗi người một nơi, gặp nhau cũng khó. Hôm nay toàn bạn thân đi cả đấy, Cao Văn cũng tới, còn đặc biệt mang theo máy ảnh.”
Cậu ấy nói thế làm tôi cũng hơi lung lay.
Chuyện cái rèm thì lắp rồi, chị tôi có thích hay không cũng chẳng thay đổi được gì.
Đi chụp ảnh với bạn bè vẫn quan trọng hơn.
Tôi liền gọi điện cho bố, bảo trưa không về nữa.
Bố tỏ ra ý hiểu, còn gửi cho tôi thêm một trăm tệ làm “kinh phí hoạt động”.
Đến rạp phim, Nguyên Tố và Cao Văn đã có mặt, đang chơi máy gắp thú bông ở sảnh. Chỉ còn hai cô bạn ở xa đang trên đường, sắp tới nơi.
Hôm nay Nguyên Tố ăn mặc rất chỉn chu, tóc búi cao, váy caro chiết eo, bốt da gót vừa, cổ quàng khăn len đỏ, trông vừa tươi tắn vừa đáng yêu.
Cô ấy là người đầu tiên thấy tôi, miệng thì gọi “Liên Ngẫu~” đầy thân mật, nhưng mắt lại dán chặt vào Yến Lạc.
Đúng là đồ trọng sắc khinh bạn.
Những cô bạn khác cũng đều ăn diện, uốn tóc, tô son, trên người còn thoang thoảng mùi nước hoa.
Tôi nhìn lại mình… mặc nguyên bộ đồ thể thao, tối qua còn lười không gội đầu, sáng nay đội luôn mũ bóng chày rồi ra cửa.
Quả thật là lạc quẻ.
Chẳng mấy chốc, hai bạn còn lại cũng tới, ai cũng xinh đẹp, chỉ mình tôi là nhếch nhác.
Hay thật, nói là họp mặt bạn bè mà ai cũng ăn mặc như đi tiệc, còn chẳng ai báo trước cho tôi một tiếng, quả nhiên là hội chị em trọng sắc khinh bạn.
Mua xong vé, còn thời gian nên mọi người chụp ảnh tập thể trước poster phim.
Đương nhiên tôi - kẻ ăn mặc giản dị nhất bị đẩy ra rìa. Cao Văn chỉnh tripod và hẹn giờ xong, vội vàng chạy tới đứng cạnh tôi.
Tôi quay sang nhắc: “Cậu vào giữa đi…”
Cậu ta đưa một ngón tay ấn mặt tôi quay về phía ống kính: “Không kịp rồi, mau nói ‘cheese’ đi.”
Tôi lập tức giơ tay làm ký hiệu chữ V, cười toe toét.
Chụp ảnh tập thể xong, cậu ta còn chụp thêm ảnh nhóm nhỏ và ảnh đơn cho mấy bạn khác. Nguyên Tố định kéo tôi và Yến Lạc chụp chung, nhưng tôi biết điều rút lui, để cô ấy được chụp riêng với người trong mộng.
Sắp tới giờ chiếu, mọi người bắt đầu đổi vé cho nhau.
Hôm nay đông khách, nên không mua được dãy ghế dài liền nhau, chỉ có các cặp ghế liền rải rác.
Dù nói là bạn bè đi chơi, nhưng trong nhóm có vài đôi đang “trên tình bạn, dưới tình yêu”, ghế đôi đúng là cơ hội vàng để có một buổi hẹn hò trá hình.
Đổi xong xuôi, chỉ còn lại một vé ở… góc khuất nhất. Không cần đoán, đương nhiên rơi vào tay tôi.
Tôi cầm tấm vé “ế” ấy, nhìn đám bạn phía trước đang sánh đôi, bỗng thấy vừa buồn cười vừa bực mình.
Các cậu yêu đương thì giỏi lắm sao?
Biết thế từ đầu tôi đã không đi làm bóng đèn rồi.
Tôi đang tức tưởi thì tấm vé trong tay bỗng bị Yến Lạc lấy đi.
Ngồi ở bến xe buýt trước cổng khu chung cư, tôi ngửa đầu ngáp dài, chợt nghe tiếng Yến Lạc: “Này, Liên Hạ!”
Tôi ngáp xong mới lười biếng quay lại nhìn: “Chào buổi sáng, ăn sáng chưa?”
“Tất nhiên là ăn rồi, tôi đâu có như cậu, mới dậy xong.”
Hôm nay Yến Lạc mặc một chiếc áo gió màu xám khói, kiểu áo gọn gàng, cộng thêm cậu ấy vốn cao ráo, gương mặt sáng sủa, trông rất ưa nhìn.
Cậu ấy ngồi xuống cạnh tôi, nói tiếp: “Hôm nay xem xong phim, chúng ta ra ngoài ăn đi?”
“Đừng mà, anh rể tương lai của cậu thì lúc nào chả gặp được, còn tụi mình tốt nghiệp xong là mỗi người một nơi, gặp nhau cũng khó. Hôm nay toàn bạn thân đi cả đấy, Cao Văn cũng tới, còn đặc biệt mang theo máy ảnh.”
Cậu ấy nói thế làm tôi cũng hơi lung lay.
Chuyện cái rèm thì lắp rồi, chị tôi có thích hay không cũng chẳng thay đổi được gì.
Đi chụp ảnh với bạn bè vẫn quan trọng hơn.
Tôi liền gọi điện cho bố, bảo trưa không về nữa.
Bố tỏ ra ý hiểu, còn gửi cho tôi thêm một trăm tệ làm “kinh phí hoạt động”.
Đến rạp phim, Nguyên Tố và Cao Văn đã có mặt, đang chơi máy gắp thú bông ở sảnh. Chỉ còn hai cô bạn ở xa đang trên đường, sắp tới nơi.
Hôm nay Nguyên Tố ăn mặc rất chỉn chu, tóc búi cao, váy caro chiết eo, bốt da gót vừa, cổ quàng khăn len đỏ, trông vừa tươi tắn vừa đáng yêu.
Đúng là đồ trọng sắc khinh bạn.
Những cô bạn khác cũng đều ăn diện, uốn tóc, tô son, trên người còn thoang thoảng mùi nước hoa.
Tôi nhìn lại mình… mặc nguyên bộ đồ thể thao, tối qua còn lười không gội đầu, sáng nay đội luôn mũ bóng chày rồi ra cửa.
Quả thật là lạc quẻ.
Chẳng mấy chốc, hai bạn còn lại cũng tới, ai cũng xinh đẹp, chỉ mình tôi là nhếch nhác.
Hay thật, nói là họp mặt bạn bè mà ai cũng ăn mặc như đi tiệc, còn chẳng ai báo trước cho tôi một tiếng, quả nhiên là hội chị em trọng sắc khinh bạn.
Mua xong vé, còn thời gian nên mọi người chụp ảnh tập thể trước poster phim.
Đương nhiên tôi - kẻ ăn mặc giản dị nhất bị đẩy ra rìa. Cao Văn chỉnh tripod và hẹn giờ xong, vội vàng chạy tới đứng cạnh tôi.
Cậu ta đưa một ngón tay ấn mặt tôi quay về phía ống kính: “Không kịp rồi, mau nói ‘cheese’ đi.”
Tôi lập tức giơ tay làm ký hiệu chữ V, cười toe toét.
Chụp ảnh tập thể xong, cậu ta còn chụp thêm ảnh nhóm nhỏ và ảnh đơn cho mấy bạn khác. Nguyên Tố định kéo tôi và Yến Lạc chụp chung, nhưng tôi biết điều rút lui, để cô ấy được chụp riêng với người trong mộng.
Sắp tới giờ chiếu, mọi người bắt đầu đổi vé cho nhau.
Hôm nay đông khách, nên không mua được dãy ghế dài liền nhau, chỉ có các cặp ghế liền rải rác.
Dù nói là bạn bè đi chơi, nhưng trong nhóm có vài đôi đang “trên tình bạn, dưới tình yêu”, ghế đôi đúng là cơ hội vàng để có một buổi hẹn hò trá hình.
Đổi xong xuôi, chỉ còn lại một vé ở… góc khuất nhất. Không cần đoán, đương nhiên rơi vào tay tôi.
Tôi cầm tấm vé “ế” ấy, nhìn đám bạn phía trước đang sánh đôi, bỗng thấy vừa buồn cười vừa bực mình.
Các cậu yêu đương thì giỏi lắm sao?
Biết thế từ đầu tôi đã không đi làm bóng đèn rồi.
Tôi đang tức tưởi thì tấm vé trong tay bỗng bị Yến Lạc lấy đi.
4
0
2 tuần trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
