0 chữ
Chương 90
Chương 90
Anh nhìn cô đẩy tấm thẻ từng chút một, đến khi chỉ còn một góc nhỏ lộ ra. Thế rồi, Kỳ Chính Hàn lại dứt khoát rút nó ra, quăng lên bàn.
Cứ để đấy đi.
“Mai muốn đi đâu chơi?” Anh hỏi.
Tô Kiến Thanh nhìn anh: “Anh có thời gian sao?”
Anh gật đầu: “Bớt chút thời gian đi cùng em.”
Đúng là một đặc ân lớn. Cô điềm đạm nói: “Anh cứ làm việc của anh đi, em cũng chẳng hay tổ chức sinh nhật, thiếu một lần cũng chẳng sao.”
Kỳ Chính Hàn kéo cô đứng dậy đi vào trong, không nhắc lại nữa, anh vừa cất bước vừa trò chuyện cùng cô: “Thoạt nhìn, em không giống người sinh vào mùa hạ.”
“Thế giống mùa nào?” Cô lấy làm thắc mắc.
“Xuân, thu, hoặc đông. Chỉ không giống hạ.”
Đúng vậy, mùa hạ thì rực rỡ, mãnh liệt. Còn cô, vẫn luôn mang theo vẻ tịch liêu của thu đông. Dù trong lòng có bao nhiêu nhiệt huyết, khi đứng trước anh cũng tự động thu lại.
Anh không nắm tay nữa mà vòng qua ôm lấy vai cô, hơi ấm từ cơ thể anh truyền đến. Kỳ Chính Hàn cúi đầu hỏi: “Biết bơi không?”
Tô Kiến Thanh lắc đầu: “Không biết, anh dạy em đi.”
Anh bật ra tiếng cười, như thể cuối cùng cũng được trọng dụng, bèn gật đầu đáp: “Được.”
Tô Kiến Thanh cũng cười theo: “Làm phiền thầy Kỳ rồi.”
Trước lúc vào giấc ngủ, Tô Kiến Thanh nhận được cuộc gọi từ chủ nhà, người ta hỏi cô có định gia hạn hợp đồng thuê không. Tô Kiến Thanh trả lời, đợi em cân nhắc thêm đã.
Nhắc đến chuyện này với anh, Kỳ Chính Hàn chỉ nói: “Nếu em còn muốn ở đó, anh trả tiền thuê cho em. Còn nếu không muốn, anh tìm chỗ khác cho. Đừng nghĩ nhiều mấy chuyện nhỏ nhặt này.”
Giờ cô đã có tiền riêng, giọng điệu cũng mạnh mẽ hơn: “Chút tiền đó, cần gì anh phải trả thay.”
Anh vừa cười vừa nói: “Ừ, giờ Kiến Thanh nhà ta là phú bà nhỏ rồi, tiêu tiền mạnh tay lắm.”
Cô xoay lưng về phía anh, kéo chăn, cong cong vành môi.
Kỳ Chính Hàn chống tay dưới đầu, im lặng nhìn gò má cô, tiếng gọi nhẹ nhàng hết mực: “Phải làm sao đây? Hai tháng không gặp, chắc anh nhớ em đến điên mất.”
Chất giọng của anh khàn nhẹ lại trầm vững, mang đậm ý cười, là tông điệu thích hợp nhất để nói lời yêu.
Tô Kiến Thanh thì nghiêm túc nói: “Đừng phóng đại, con người đâu dễ chết vậy.”
Anh cười thành tiếng.
Cô xoay người ôm lấy anh, hỏi ngược lại: “Hai tháng liền, anh không đến thăm em sao?”
Kỳ Chính Hàn nói: “Em muốn anh đến, thì anh đến.”
Tô Kiến Thanh giả vờ lơ đãng, giọng điệu bất kính: “Vậy thì em tiết kiệm thời gian cho anh nhé. Trong đoàn phim có nhiều trai đẹp thế, đến lượt anh đâu mà em phải nhớ.”
Anh khẽ nhéo vào cổ cô, còn cô thì cười khúc khích trốn tránh, phút chốc sau, anh cúi đầu, cắn lấy môi cô.
Lần cuối cùng này là giao điểm giữa quá khứ và hiện tại.
Năm cũ hóa thành tro bụi, cỏ úa lá vàng.
Dòng chảy cuộn trào lấn át cơ thể, cô lạc lối giữa con nước vần xoay, nhập nhằng đón nhận một năm mới. Pháo hoa rực rỡ, hoa lá xanh tươi.
Giữa cơn mông lung, cô nghe thấy giọng anh, gần gần xa xa, không quá rõ ràng: “Vì sao không nhận thẻ?”
Tô Kiến Thanh kiệt sức, siết chặt lấy cánh tay anh, thì thầm: “Anh đối tốt với em thế này, nhỡ em yêu anh thì sao?”
Anh cười khẽ: “Yêu anh thì có gì không tốt?”
Đôi mắt cô ươn ướt, yếu đuối đến mức khiến anh muốn vùi sâu hơn nữa.
“Yêu anh không tốt ở đâu? Hả?”
Cô không nói được gì nữa. Gió đêm lướt qua, chim oanh hót ríu rít.
Mồ hôi hòa cùng hơi lạnh. Ngọt ngào xen lẫn đắng cay. Hưng phấn đan cài tuyệt vọng. Tỉnh táo đối chọi mơ hồ.
Một nửa là một nửa, cùng nhau dệt nên đêm hè bất tận.
…
Kỳ Chính Hàn nói là làm. Ngày hôm sau, anh dạy Tô Kiến Thanh học bơi, ngay trong sân nhà anh.
Thế nhưng, cô hoàn toàn không có năng khiếu vận động, mà cũng chẳng có tâm trạng để học. Hết lần này đến lần khác sặc nước, cuối cùng tức đến mức leo lên bờ, còn đá mạnh một phát xuống hồ.
Vậy mà Kỳ Chính Hàn vẫn kiên nhẫn. Kiên nhẫn đến mức nào? Học trò tức phát khóc, còn thầy giáo thì vẫn cười đến ôn hòa: “Không học được thì từ từ, em giận dỗi với nước làm gì?”
Tô Kiến Thanh đã ngồi trên bờ, vừa ăn dưa hấu vừa lơ đẹp anh.
Cứ để đấy đi.
“Mai muốn đi đâu chơi?” Anh hỏi.
Tô Kiến Thanh nhìn anh: “Anh có thời gian sao?”
Anh gật đầu: “Bớt chút thời gian đi cùng em.”
Đúng là một đặc ân lớn. Cô điềm đạm nói: “Anh cứ làm việc của anh đi, em cũng chẳng hay tổ chức sinh nhật, thiếu một lần cũng chẳng sao.”
Kỳ Chính Hàn kéo cô đứng dậy đi vào trong, không nhắc lại nữa, anh vừa cất bước vừa trò chuyện cùng cô: “Thoạt nhìn, em không giống người sinh vào mùa hạ.”
“Thế giống mùa nào?” Cô lấy làm thắc mắc.
“Xuân, thu, hoặc đông. Chỉ không giống hạ.”
Đúng vậy, mùa hạ thì rực rỡ, mãnh liệt. Còn cô, vẫn luôn mang theo vẻ tịch liêu của thu đông. Dù trong lòng có bao nhiêu nhiệt huyết, khi đứng trước anh cũng tự động thu lại.
Tô Kiến Thanh lắc đầu: “Không biết, anh dạy em đi.”
Anh bật ra tiếng cười, như thể cuối cùng cũng được trọng dụng, bèn gật đầu đáp: “Được.”
Tô Kiến Thanh cũng cười theo: “Làm phiền thầy Kỳ rồi.”
Trước lúc vào giấc ngủ, Tô Kiến Thanh nhận được cuộc gọi từ chủ nhà, người ta hỏi cô có định gia hạn hợp đồng thuê không. Tô Kiến Thanh trả lời, đợi em cân nhắc thêm đã.
Nhắc đến chuyện này với anh, Kỳ Chính Hàn chỉ nói: “Nếu em còn muốn ở đó, anh trả tiền thuê cho em. Còn nếu không muốn, anh tìm chỗ khác cho. Đừng nghĩ nhiều mấy chuyện nhỏ nhặt này.”
Giờ cô đã có tiền riêng, giọng điệu cũng mạnh mẽ hơn: “Chút tiền đó, cần gì anh phải trả thay.”
Cô xoay lưng về phía anh, kéo chăn, cong cong vành môi.
Kỳ Chính Hàn chống tay dưới đầu, im lặng nhìn gò má cô, tiếng gọi nhẹ nhàng hết mực: “Phải làm sao đây? Hai tháng không gặp, chắc anh nhớ em đến điên mất.”
Chất giọng của anh khàn nhẹ lại trầm vững, mang đậm ý cười, là tông điệu thích hợp nhất để nói lời yêu.
Tô Kiến Thanh thì nghiêm túc nói: “Đừng phóng đại, con người đâu dễ chết vậy.”
Anh cười thành tiếng.
Cô xoay người ôm lấy anh, hỏi ngược lại: “Hai tháng liền, anh không đến thăm em sao?”
Kỳ Chính Hàn nói: “Em muốn anh đến, thì anh đến.”
Tô Kiến Thanh giả vờ lơ đãng, giọng điệu bất kính: “Vậy thì em tiết kiệm thời gian cho anh nhé. Trong đoàn phim có nhiều trai đẹp thế, đến lượt anh đâu mà em phải nhớ.”
Lần cuối cùng này là giao điểm giữa quá khứ và hiện tại.
Năm cũ hóa thành tro bụi, cỏ úa lá vàng.
Dòng chảy cuộn trào lấn át cơ thể, cô lạc lối giữa con nước vần xoay, nhập nhằng đón nhận một năm mới. Pháo hoa rực rỡ, hoa lá xanh tươi.
Giữa cơn mông lung, cô nghe thấy giọng anh, gần gần xa xa, không quá rõ ràng: “Vì sao không nhận thẻ?”
Tô Kiến Thanh kiệt sức, siết chặt lấy cánh tay anh, thì thầm: “Anh đối tốt với em thế này, nhỡ em yêu anh thì sao?”
Anh cười khẽ: “Yêu anh thì có gì không tốt?”
Đôi mắt cô ươn ướt, yếu đuối đến mức khiến anh muốn vùi sâu hơn nữa.
“Yêu anh không tốt ở đâu? Hả?”
Cô không nói được gì nữa. Gió đêm lướt qua, chim oanh hót ríu rít.
Mồ hôi hòa cùng hơi lạnh. Ngọt ngào xen lẫn đắng cay. Hưng phấn đan cài tuyệt vọng. Tỉnh táo đối chọi mơ hồ.
Một nửa là một nửa, cùng nhau dệt nên đêm hè bất tận.
…
Kỳ Chính Hàn nói là làm. Ngày hôm sau, anh dạy Tô Kiến Thanh học bơi, ngay trong sân nhà anh.
Thế nhưng, cô hoàn toàn không có năng khiếu vận động, mà cũng chẳng có tâm trạng để học. Hết lần này đến lần khác sặc nước, cuối cùng tức đến mức leo lên bờ, còn đá mạnh một phát xuống hồ.
Vậy mà Kỳ Chính Hàn vẫn kiên nhẫn. Kiên nhẫn đến mức nào? Học trò tức phát khóc, còn thầy giáo thì vẫn cười đến ôn hòa: “Không học được thì từ từ, em giận dỗi với nước làm gì?”
Tô Kiến Thanh đã ngồi trên bờ, vừa ăn dưa hấu vừa lơ đẹp anh.
3
0
3 tháng trước
3 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
