0 chữ
Chương 89
Chương 89
Phía sau anh là khung cảnh hoa lệ nhất của thành phố, còn tư thái anh lại tùy tiện và phóng túng, một bên nhâm nhi rượu, một bên nhàn nhã ngắm nhìn cô.
Tô Kiến Thanh phá vỡ im lặng: “Chu Già Nam sắp kết hôn, anh biết không?”
Kỳ Chính Hàn “ừ” một tiếng: “Năm sau.”
Anh không có hứng thú bàn chuyện người khác, chỉ đơn giản đẩy một tấm thiệp trên bàn về phía cô: “Chúc mừng sinh nhật.”
Anh vẫn nhớ, ngày mai là sinh nhật cô.
“Cái gì đây?” Cô biết rõ nhưng vẫn cố tình hỏi.
Anh đáp: “Một món quà nhỏ, đủ để em đóng mười bộ phim.”
Tô Kiến Thanh không hề động vào nó: “Anh có thể nói thẳng, số tiền này đủ để em sống sung túc cả đời.”
Kỳ Chính Hàn cười nhạt: “Chút này đã đủ cả đời rồi à? Dễ nuôi thật đấy.”
Cô định nói: Anh phải biết em bủn xỉn thế nào chứ. Nhưng tâm trạng nặng nề khiến cô nuốt lại lời định nói, quay lại chủ đề ban nãy: “Anh có định kết hôn không?”
Kỳ Chính Hàn thoáng dừng lại, nhướng mày: “Em lo chuyện này à?”
Cô gật đầu, nghiêm túc chờ đợi câu trả lời của anh.
“Tình huống khác nhau, anh không muốn cưới sẽ chẳng ai ép buộc được cả.” Anh nói với vẻ thong dong hiển nhiên, không có vẻ gì là đang gạt cô. Sau đó, anh bổ sung một câu. “Yên tâm, anh sẽ không để em làʍ t̠ìиɦ nhân đâu.”
Bàn tay cầm nĩa xiên rau của cô chợt khựng lại.
Cô ngước mắt, kinh ngạc nhìn anh. Khuôn mặt anh không chút thay đổi, chỉ chăm chú quan sát cô.
Lúc không cười, vẻ lạnh nhạt của anh càng thêm nặng nề, như thấm vào tận xương tủy cô.
Anh chắc hẳn nghĩ rằng, lời hứa này là một kiểu ban ơn.
Dù vẻ ngoài có phong độ hay nhẹ nhàng đến đâu, thì trong mắt người đàn ông này mãi mãi vẫn tồn tại một sự kiêu ngạo không thể xóa nhòa.
Ánh mắt anh không quá sắc bén, nhưng vẫn tạo ra áp lực vô hình đè nặng lên cô.
Tô Kiến Thanh cúi đầu tiếp tục ăn, tránh để anh nhìn thấy đôi mắt hoe đỏ của mình.
Cô bỗng nhớ đến lời cha từng nói: Nước mắt là vì tự thương hại bản thân, đau khổ là vì quá tham lam.
Kỳ Chính Hàn không để ý đến nỗi hụt hẫng của cô, ánh mắt dừng lại nơi cổ áo ngủ đang lay động theo gió. Dây thắt lỏng lẻo giữa ngực phập phồng, đường cong sâu lúc ẩn lúc hiện sau lớp vải mỏng.
Anh nheo mắt, cổ họng khẽ chuyển động.
Tô Kiến Thanh không phải kiểu dáng người đẫy đà, nhưng vóc dáng lại vô cùng tinh tế, cân đối, đẹp đến vừa vặn.
Kỳ Chính Hàn nhẫn nhịn một lát, cuối cùng vẫn không kiềm chế được, vòng ra sau lưng cô, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Anh kéo cô vào lòng, giọng nói dịu dàng bên tai: “Sang đó quay phim, nếu có gì không quen thì nói với anh.”
Sau đó, nhét vào tay cô một tấm thẻ: “Cầm lấy.”
Tô Kiến Thanh cười gượng: “Tiền bằng mười bộ phim, anh không sợ em chểnh mảng, không chịu quay đàng hoàng à?”
“Chểnh mảng thì chểnh mảng.” Kỳ Chính Hàn hôn nhẹ lên vành tai cô. “Vẫn câu cũ, không muốn diễn thì đừng diễn, em gây ra tổn thất gì, anh gánh cho em.”
Cô nói: “Cảm ơn ông chủ đã ưu ái.”
Anh vừa cười vừa nói: “Không ưu ái em, thì còn ưu ái ai?”
Bàn tay lặng lẽ luồn vào, cảm giác ấm áp khiến anh hài lòng.
Ở bên anh cảm xúc luôn chao đảo, có những lúc anh dịu dàng đến tận cùng, cũng có những khi anh xa xôi khó đoán.
Dù biết chẳng có khả năng, nhưng không phải cô chưa từng mơ mộng về một cuộc sống yên bình bên anh, một đời một kiếp, chỉ hai người.
Thế mà anh lại nói rõ ràng với cô rằng, ơn huệ lớn nhất mà anh có thể cho chính là không để cô trở thành tình nhân.
Nỗi xót xa nghẹn lại nơi cổ họng, sự tủi nhục nóng rát trên mặt, lòng tự tôn vỡ vụn. Những cảm xúc u ám quấn chặt lấy nhau, cuối cùng hóa thành giọt lệ nóng bỏng đọng lại nơi khóe mắt.
Cô cắn răng nhịn xuống, nuốt ngược vào trong.
Nếu cô đã ba mươi, từng trải đời dày dặn, hẳn có thể ung dung đối mặt với những lời đường mật. Hẳn có thể mỉm cười hưởng thụ sự dịu dàng, nhưng cũng đủ dửng dưng để xua tay nói không cần.
Nhưng Tô Kiến Thanh của hiện tại còn quá trẻ. Điều tự chủ nhất mà cô từng làm là từ chối lên xe anh vào lần đầu gặp gỡ. Còn bây giờ, đến một câu “chúc ngủ ngon” cô cũng thấy đáng quý.
Cô đã không còn đường lui nữa rồi.
Tô Kiến Thanh cụp mắt nhìn tấm thẻ trong tay, không biết nên trả lại hay cất đi. Ngập ngừng giây lát, cuối cùng cô nhét nó vào dưới lớp khăn trải bàn.
Tô Kiến Thanh phá vỡ im lặng: “Chu Già Nam sắp kết hôn, anh biết không?”
Kỳ Chính Hàn “ừ” một tiếng: “Năm sau.”
Anh không có hứng thú bàn chuyện người khác, chỉ đơn giản đẩy một tấm thiệp trên bàn về phía cô: “Chúc mừng sinh nhật.”
Anh vẫn nhớ, ngày mai là sinh nhật cô.
“Cái gì đây?” Cô biết rõ nhưng vẫn cố tình hỏi.
Anh đáp: “Một món quà nhỏ, đủ để em đóng mười bộ phim.”
Tô Kiến Thanh không hề động vào nó: “Anh có thể nói thẳng, số tiền này đủ để em sống sung túc cả đời.”
Kỳ Chính Hàn cười nhạt: “Chút này đã đủ cả đời rồi à? Dễ nuôi thật đấy.”
Cô định nói: Anh phải biết em bủn xỉn thế nào chứ. Nhưng tâm trạng nặng nề khiến cô nuốt lại lời định nói, quay lại chủ đề ban nãy: “Anh có định kết hôn không?”
Cô gật đầu, nghiêm túc chờ đợi câu trả lời của anh.
“Tình huống khác nhau, anh không muốn cưới sẽ chẳng ai ép buộc được cả.” Anh nói với vẻ thong dong hiển nhiên, không có vẻ gì là đang gạt cô. Sau đó, anh bổ sung một câu. “Yên tâm, anh sẽ không để em làʍ t̠ìиɦ nhân đâu.”
Bàn tay cầm nĩa xiên rau của cô chợt khựng lại.
Cô ngước mắt, kinh ngạc nhìn anh. Khuôn mặt anh không chút thay đổi, chỉ chăm chú quan sát cô.
Lúc không cười, vẻ lạnh nhạt của anh càng thêm nặng nề, như thấm vào tận xương tủy cô.
Anh chắc hẳn nghĩ rằng, lời hứa này là một kiểu ban ơn.
Dù vẻ ngoài có phong độ hay nhẹ nhàng đến đâu, thì trong mắt người đàn ông này mãi mãi vẫn tồn tại một sự kiêu ngạo không thể xóa nhòa.
Ánh mắt anh không quá sắc bén, nhưng vẫn tạo ra áp lực vô hình đè nặng lên cô.
Cô bỗng nhớ đến lời cha từng nói: Nước mắt là vì tự thương hại bản thân, đau khổ là vì quá tham lam.
Kỳ Chính Hàn không để ý đến nỗi hụt hẫng của cô, ánh mắt dừng lại nơi cổ áo ngủ đang lay động theo gió. Dây thắt lỏng lẻo giữa ngực phập phồng, đường cong sâu lúc ẩn lúc hiện sau lớp vải mỏng.
Anh nheo mắt, cổ họng khẽ chuyển động.
Tô Kiến Thanh không phải kiểu dáng người đẫy đà, nhưng vóc dáng lại vô cùng tinh tế, cân đối, đẹp đến vừa vặn.
Kỳ Chính Hàn nhẫn nhịn một lát, cuối cùng vẫn không kiềm chế được, vòng ra sau lưng cô, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Anh kéo cô vào lòng, giọng nói dịu dàng bên tai: “Sang đó quay phim, nếu có gì không quen thì nói với anh.”
Tô Kiến Thanh cười gượng: “Tiền bằng mười bộ phim, anh không sợ em chểnh mảng, không chịu quay đàng hoàng à?”
“Chểnh mảng thì chểnh mảng.” Kỳ Chính Hàn hôn nhẹ lên vành tai cô. “Vẫn câu cũ, không muốn diễn thì đừng diễn, em gây ra tổn thất gì, anh gánh cho em.”
Cô nói: “Cảm ơn ông chủ đã ưu ái.”
Anh vừa cười vừa nói: “Không ưu ái em, thì còn ưu ái ai?”
Bàn tay lặng lẽ luồn vào, cảm giác ấm áp khiến anh hài lòng.
Ở bên anh cảm xúc luôn chao đảo, có những lúc anh dịu dàng đến tận cùng, cũng có những khi anh xa xôi khó đoán.
Dù biết chẳng có khả năng, nhưng không phải cô chưa từng mơ mộng về một cuộc sống yên bình bên anh, một đời một kiếp, chỉ hai người.
Thế mà anh lại nói rõ ràng với cô rằng, ơn huệ lớn nhất mà anh có thể cho chính là không để cô trở thành tình nhân.
Nỗi xót xa nghẹn lại nơi cổ họng, sự tủi nhục nóng rát trên mặt, lòng tự tôn vỡ vụn. Những cảm xúc u ám quấn chặt lấy nhau, cuối cùng hóa thành giọt lệ nóng bỏng đọng lại nơi khóe mắt.
Cô cắn răng nhịn xuống, nuốt ngược vào trong.
Nếu cô đã ba mươi, từng trải đời dày dặn, hẳn có thể ung dung đối mặt với những lời đường mật. Hẳn có thể mỉm cười hưởng thụ sự dịu dàng, nhưng cũng đủ dửng dưng để xua tay nói không cần.
Nhưng Tô Kiến Thanh của hiện tại còn quá trẻ. Điều tự chủ nhất mà cô từng làm là từ chối lên xe anh vào lần đầu gặp gỡ. Còn bây giờ, đến một câu “chúc ngủ ngon” cô cũng thấy đáng quý.
Cô đã không còn đường lui nữa rồi.
Tô Kiến Thanh cụp mắt nhìn tấm thẻ trong tay, không biết nên trả lại hay cất đi. Ngập ngừng giây lát, cuối cùng cô nhét nó vào dưới lớp khăn trải bàn.
3
0
3 tháng trước
2 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
