Chương 66
Đạo môn tiên tử 2
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Dù vậy, điều này cũng khiến Đinh Hạo vừa yêu vừa sợ. Còn Phùng Tinh Nhiên, khi thấy Đinh Hạo tiến lại gần, song nhãn vốn bình lặng như mặt nước hồ thu, lập tức nổi lên biến hóa kinh người, tựa như vừa có viên đá nhỏ rơi xuống, từng vòng sóng gợn lan xa.
Mặc dù bảo vật chân chính đều xuất hiện vào ngày cuối cùng, nhưng hai ngày trước cũng đã lác đác xuất hiện vài món không tầm thường. Thực ra, hai ngày đầu chủ yếu là trưng bày những vật có giá trị, có thể dùng tinh thạch để định giá, bởi vậy mục đích của tuyệt đại đa số người tới đây lại chính là nhắm vào vật phẩm được đấu giá trong hai ngày này.
Đến ngày cuối cùng, vật trưng bày càng thêm thưa thớt, tuy nhiên không phải ai cũng có thể tham gia. Ngoại trừ một số ít môn phái tài lực hùng hậu, căn bản không ai đủ thực lực để nhận mua, cho dù có đủ tài vật để giao dịch, nhưng việc có thể bảo toàn rời khỏi địa bàn Tụ Bảo Tông hay không cũng là vấn đề không thể không cân nhắc.
Khi tới đại sảnh Tụ Bảo Tông, mới phát hiện nơi này xa hoa bất phàm, toàn bộ đại sảnh đều được lát bằng lâm diệu thạch, trong sảnh đặt mấy trăm chiếc bàn lớn nhỏ khác nhau. Mỗi bàn đều có một thẻ bài nhỏ ghi số hiệu, phía trước là khu vực đấu giá, trên chiếc bàn vuông đặt một tiểu chùy bằng ngọc, hình dạng trang trí tinh xảo khéo léo. Tuy nhiên, Đinh Hạo lại cảm nhận được dao động pháp lực trên vật ấy, lập tức biết ngọc chùy này rất có thể cũng là một bảo vật. Lúc này, đấu giá vẫn chưa bắt đầu, trên đài cũng chưa thấy nhân viên Tụ Bảo Tông chủ trì.
Đám người Đinh Hạo hướng về phía trước mà đi, một lát sau có người ra nghênh đón, mời Vô Cực Ma Tông tới một chiếc bàn lớn đã chuẩn bị sẵn, trên bàn bày sẵn ít hoa quả. Xem ra, tông môn có thực lực sẽ được hưởng đãi ngộ khác hẳn những tu sĩ bình thường. Hiện tại, Đinh Hạo chỉ còn cách chiếc bàn ấy không xa, hơn nữa chỗ ngồi của mấy người bên ngoài cũng có điểm khác biệt.
Đinh Hạo đang quan sát xung quanh, bỗng bên cạnh truyền đến một luồng khí thế cường đại. Đinh Hạo quay đầu nhìn lại, phát hiện bên cạnh có mấy người tiến tới, trên người đều mặc đạo bào màu vàng, trước ngực là đồ hình nhật nguyệt giao tranh. Đinh Hạo vừa nhìn đã nhận ra ngay đây là người của La Phù Tông môn. Theo lời đồn đại, La Phù Tông môn vốn có chút tự cao, Đinh Hạo quan sát kỹ, quả nhiên những lời ấy không sai. Trong số mấy vị trung niên, người mặc đạo bào trắng viền vàng khiến Đinh Hạo cảm thấy khí thế bất phàm, thần thái kinh người, nhưng khi thấy Niếp Thiên thì khí thế càng thêm bành trướng, hai mắt nhìn Niếp Thiên như muốn phát hỏa. Đinh Hạo khẳng định người này và Niếp Thiên đích thực có quen biết.
Niếp Thiên đối diện với khí thế ấy chỉ mỉm cười, không để tâm. Người kia gặp Niếp Thiên cũng không có động tĩnh gì, chỉ hừ nhẹ một tiếng rồi tiếp tục đi về phía trước. Sau đó, một thanh niên thân hình thô tráng, khí lực xem ra chỉ kém Đinh Hạo một chút, thoáng như tự cho mình là Thiên Vương lão tử, khí thế tuy chưa bằng vị trung niên vừa rồi, nhưng sắc mặt lại tỏ ra chẳng kém cạnh. Đinh Hạo vừa thấy đã nhận ra người này tính cách tự đại, trên mặt lộ rõ vẻ không vui, ánh mắt liền thoáng hiện nét khinh thị.
Mấy người vừa đi qua, Phùng Tinh Nhiên liền nói nhỏ cho Đinh Hạo biết, người trung niên áo vàng viền trắng chính là sư đệ của tông chủ Phù Tông Chu Kiếm Bình, tên là Hạ Tri Chương, thực lực siêu quần, vừa mới đột phá đến hợp thể sơ kỳ, từng bại dưới tay Niếp Thiên. Hơn mười năm trước, khi người này đại diện Phù Tông đi diệt trừ ma đạo nhị lưu tông phái Tâm Ma Tông, gặp Niếp Thiên đang làm khách tại Tâm Ma Tông, lúc đó đã ra tay can thiệp.
Người này giao chiến với Niếp Thiên một trận, chẳng những không chiếm được thượng phong mà còn bị thương nhẹ, cuối cùng phải rút lui. Từ đó về sau luôn hận Niếp Thiên thấu xương. Còn người trẻ tuổi phía sau, tục truyền là con riêng của tông chủ Chu Kiếm Bình. Thực hư ra sao cũng không ai biết, nhưng Chu Kiếm Bình đối đãi với người này vô cùng yêu quý, hắn cũng là kẻ tu đạo thiên phú xuất chúng, tuy tác phong có phần khiếm khuyết, chẳng những đạo môn cao, mà thực lực cũng bất phàm, cùng Bạch Phù Dung của Thanh Vân Môn và Ninh Độ Hư của Xích Thành Tông tề danh đạo môn tam tú.
Không lâu sau, người của Thiên Sát Ma Cung, Kiếm Ma Cung lần lượt tới, tiếp đó người của Xích Thành Tông cũng đã đến, chỉ là chỗ ngồi cách Đinh Hạo khá xa nên không nhìn rõ lắm.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
1
0
2 tháng trước
3 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
