TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 67
Đấu giá bảo vật 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Đúng giờ đã điểm, lẽ ra phiên đấu giá nên lập tức khai mạc. Tuy nhiên, một lão giả cao gầy của Tụ Bảo tông lại lên tiếng, bảo rằng người của Thanh Vân tông còn chưa đến, mong chư vị nhẫn nại chờ thêm chốc lát. Đám người đạo môn coi đó là chuyện thường tình, nhưng phía Ma tông thì rõ ràng không phục, liên tục la ó thúc giục sớm mở đấu giá. Sắc mặt người của ma đạo tam tông mỗi lúc một khó coi, thỉnh thoảng lại bực bội thì thầm với lão giả cao gầy kia, chẳng biết trao đổi điều gì, chỉ thấy gương mặt lão giả ấy mỗi lúc một thêm khổ sở, đủ biết tuyệt chẳng phải lời hay ý đẹp. Đúng lúc đám người Ma tông sắp không chịu nổi nữa, ngoài cửa bỗng vang lên một thanh âm già nua: “Lão hủ đến trễ, mong chư vị lượng thứ.”

Tiếng nói vừa dứt, ngoài cửa đã có mấy người tiến vào. Dẫn đầu là một nhân vật tiên phong đạo cốt, râu tóc phất phơ, vừa xuất hiện đã khiến phía bàn ăn của Ma môn lập tức im bặt, tiếng la ó cũng dần nhỏ lại, chờ đến khi người này bước tới trước bàn, không còn nghe thấy bất kỳ tiếng ồn nào nữa. Người ấy đối với hiệu quả bản thân gây ra tỏ ra hết sức hài lòng, không nhịn được bật cười “ha ha” liên tục, chỉ nhìn bộ dạng đã thấy không chút thiện cảm, lại càng thiếu phần tôn trọng. Đinh Hạo trong lòng thầm nhủ một tiếng giả dối.

Đinh Hạo vừa quay đầu định không nhìn nữa, thì bất chợt xuất hiện một nữ tử chỉ lộ ra đôi mắt. Đinh Hạo bất giác rùng mình, thầm tán thưởng nữ tử này quả thực xuất chúng. Dung nhan nàng chẳng hề kém cạnh Phùng Tinh Nhiên hay Thạch Ngọc Sương, thậm chí còn nhỉnh hơn đôi chút. Khí chất siêu phàm thoát tục, chỉ liếc qua đã khiến lòng người lâng lâng. Đinh Hạo lập tức nhận ra nàng chính là đệ nhất mỹ nữ đạo môn – Bạch Phù Dung, quả thật như đóa phù dung vừa hé nở, không nhiễm chút bụi trần. Đinh Hạo không khỏi chăm chú nhìn nàng không rời mắt.

Bạch Phù Dung dường như cảm nhận được ánh mắt của Đinh Hạo, liền đưa mắt quét về phía hắn. Ngay sau đó, một luồng chân khí mạnh mẽ ập tới, khiến Đinh Hạo toàn thân đau nhói. Một phần là do áp lực từ ánh mắt nữ tử kia ép đến đau buốt, nhưng cảm giác ấy chỉ lóe lên rồi tan biến. Còn một chỗ đau khác lại phát ra từ đùi, đau thấu tận tim gan, mà cảm giác ấy mỗi lúc một tăng thêm. Cúi đầu nhìn xuống, hóa ra Phùng Tinh Nhiên đang dùng sức véo đùi hắn, đến mức bàn tay đỏ ửng. Có lẽ còn vận cả chân khí, lúc này Đinh Hạo mới hiểu nữ nhân khi nổi giận là như thế nào.

Thân thể Đinh Hạo vốn mạnh mẽ, Phùng Tinh Nhiên ban đầu không vận khí, ngắt véo nửa ngày mà chẳng thấy Đinh Hạo phản ứng, hắn vẫn cứ mở to mắt ngắm Bạch Phù Dung, khiến Phùng Tinh Nhiên càng thêm tức giận, bắt đầu vận chân khí, véo mạnh hơn.

Dù thân thể cứng cỏi, Đinh Hạo cũng khó mà chịu nổi sự hành hạ ấy, nếu không có định lực hơn người, e rằng đã phải kêu thành tiếng.

Đinh Hạo ngẩng đầu liếc nhìn Phùng Tinh Nhiên, thấy nàng vẫn quay mặt về phía trước như không có chuyện gì, chỉ có khóe miệng khẽ nhếch, lộ rõ ý tứ.

Thấy nàng như vậy, vốn Đinh Hạo định mặc kệ, nhưng cảm giác đau trên đùi càng lúc càng tăng, cuối cùng không thể trông mong nàng tự buông tha cho mình.

Hai tay hắn từ từ ép xuống, hy vọng Phùng Tinh Nhiên cảm nhận được mà buông tay. Ngay khi hai tay Đinh Hạo sắp chạm tới cổ tay nàng, hắn ngẩng đầu nhìn lên, thấy sắc mặt nàng vẫn thản nhiên, dường như chẳng hiểu ý hắn, ngược lại lực đạo trên tay càng mạnh hơn.

Đinh Hạo cuối cùng cũng nổi giận, nữ tử này thật chẳng biết điều, không chút do dự, hai tay vung ra như chớp, chộp mạnh lấy cổ tay Phùng Tinh Nhiên.

Bất ngờ, một cảm giác hỗn độn giữa đau đớn và tê dại ập vào đầu, đau mà cũng như vui, hai tay mềm mại của Phùng Tinh Nhiên đồng thời thả lỏng, lực đạo trên tay nàng cũng nhẹ đi rất nhiều, đôi tay ấy khẽ run, nhẹ nhàng úp lên tiểu phúc.

Theo nhịp run rẩy, lực đạo càng lúc càng yếu, nhưng đúng lúc Đinh Hạo định gỡ tay nàng ra, đột nhiên hai tay nữ tử này lại siết chặt, nắm lấy hai chân Đinh Hạo không buông, Đinh Hạo tu vi yếu hơn, dù dùng hết sức cũng không động đậy được, không khỏi nghi hoặc nhìn nàng, chỉ thấy Phùng Tinh Nhiên mặt đỏ bừng, toàn thân run nhẹ, ánh mắt mơ màng, tuy nhìn về phía trước, nhưng Đinh Hạo biết rõ tâm trí nàng đều đặt cả lên đùi mình.

1

0

2 tháng trước

3 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.