0 chữ
Chương 45
Chương 45
Edit: Hến Con.
Nếu là Vương Mộng Mai, chắc đã vào thẳng trong chào bà cụ rồi, còn Giản Lê thì chẳng có áp lực tâm lý gì cả, hô một câu cho có lệ là xong.
Nghe thấy tiếng cô, trong phòng lập tức im bặt, một lúc sau, bà cụ chống gậy lò dò đi ra.
“Tiểu Lê về rồi à.”
Giản Lê lễ phép đáp lời chào.
“Thế mẹ con sao lần này không về?”
Giản Lê nói: “Mẹ con bận lắm ạ, mới thuê được một sạp hàng ngoài thành, tay chân lu bù, không thu xếp được thời gian.”
Sắc mặt bà ngoại sa sầm hẳn xuống. Bà còn đang trông đợi Vương Mộng Mai về để tắm rửa, cắt móng tay cho mình cơ mà. Mấy việc này chẳng thể nhờ con dâu, chỉ đành ngóng con gái về phục vụ.
Bà ngồi ngay ở cửa, không bao lâu liền bắt đầu lẩm bẩm một mình.
“Ôi, bà già rồi, không ai thương cũng phải.”
Giản Lê: "… Tới rồi, câu cửa miệng của bà ngoại tới rồi."
Bà ngoại ngoài thích so đo, còn một sở thích khác là than thân trách phận. Có lẽ do ông ngoại mất sớm, nên bà ngoại suốt bao năm nay vẫn dùng mấy chiêu cũ kỹ để nắn con cái.
Kiếp trước Giản Lê đã nghe những lời như vậy không biết bao nhiêu lần, giờ miễn dịch luôn rồi.
Cô cũng chẳng buồn đôi co, vừa hay nghe thấy mợ gọi ăn cơm, liền kéo chị họ Vương Vân Vân vào bếp lấy bát.
Bà ngoại giận nhưng cũng chẳng làm gì được con bé này.
Nói con gái ruột thì bà còn cảm thấy có lý, chứ đứa cháu ngoại này bà chưa từng nuôi lấy một ngày. Giờ cứ nhắc đến là Vương Mộng Mai lại ấm ức không thôi.
Cứ luôn miệng nói bà cụ thiên vị.
“Chị cả sinh con thì mẹ giúp, nhưng khi con sinh thì lại không, lúc đó bảo mẹ tới giúp, mẹ còn nói có trả lương hàng tháng cũng không đi. Trong khi vẫn lo cho con bé Bằng Bằng nhà chị cả. Cuối cùng thì sao? Cả cái nhà này chỉ mình con là đen đủi, đúng không?”
Nhưng bà ngoại thì nhất quyết không nhận mình thiên vị.
Bà bảo lo cho cháu nội là chuyện đương nhiên, chứ cháu ngoại thì ai bắt bà phải lo? Nhất là cháu gái — con gái mà cũng phải nuôi à?
Cơ mà đứa con gái thứ hai ở thành phố sống lâu rồi, nên mới hay lý sự chứ gì.
Còn việc chăm con cho nhà chị cả, chẳng phải cũng bất đắc dĩ sao? Ai bảo chị cả lấy chồng gần, còn cô hai lại lấy chồng xa. Giờ thì nhà chị cả ngày càng khấm khá, ông con rể tuy trước kia không có gì nổi bật, nhưng giờ làm nghề xây nhà lại lên tay. Còn nhìn lại cô hai…
Có hộ khẩu thành phố mà chỉ bám lấy cái lương chết, sinh mỗi một đứa con gái.
Nếu là Vương Mộng Mai, chắc đã vào thẳng trong chào bà cụ rồi, còn Giản Lê thì chẳng có áp lực tâm lý gì cả, hô một câu cho có lệ là xong.
Nghe thấy tiếng cô, trong phòng lập tức im bặt, một lúc sau, bà cụ chống gậy lò dò đi ra.
“Tiểu Lê về rồi à.”
Giản Lê lễ phép đáp lời chào.
“Thế mẹ con sao lần này không về?”
Giản Lê nói: “Mẹ con bận lắm ạ, mới thuê được một sạp hàng ngoài thành, tay chân lu bù, không thu xếp được thời gian.”
Sắc mặt bà ngoại sa sầm hẳn xuống. Bà còn đang trông đợi Vương Mộng Mai về để tắm rửa, cắt móng tay cho mình cơ mà. Mấy việc này chẳng thể nhờ con dâu, chỉ đành ngóng con gái về phục vụ.
Bà ngồi ngay ở cửa, không bao lâu liền bắt đầu lẩm bẩm một mình.
“Ôi, bà già rồi, không ai thương cũng phải.”
Giản Lê: "… Tới rồi, câu cửa miệng của bà ngoại tới rồi."
Kiếp trước Giản Lê đã nghe những lời như vậy không biết bao nhiêu lần, giờ miễn dịch luôn rồi.
Cô cũng chẳng buồn đôi co, vừa hay nghe thấy mợ gọi ăn cơm, liền kéo chị họ Vương Vân Vân vào bếp lấy bát.
Bà ngoại giận nhưng cũng chẳng làm gì được con bé này.
Nói con gái ruột thì bà còn cảm thấy có lý, chứ đứa cháu ngoại này bà chưa từng nuôi lấy một ngày. Giờ cứ nhắc đến là Vương Mộng Mai lại ấm ức không thôi.
Cứ luôn miệng nói bà cụ thiên vị.
“Chị cả sinh con thì mẹ giúp, nhưng khi con sinh thì lại không, lúc đó bảo mẹ tới giúp, mẹ còn nói có trả lương hàng tháng cũng không đi. Trong khi vẫn lo cho con bé Bằng Bằng nhà chị cả. Cuối cùng thì sao? Cả cái nhà này chỉ mình con là đen đủi, đúng không?”
Bà bảo lo cho cháu nội là chuyện đương nhiên, chứ cháu ngoại thì ai bắt bà phải lo? Nhất là cháu gái — con gái mà cũng phải nuôi à?
Cơ mà đứa con gái thứ hai ở thành phố sống lâu rồi, nên mới hay lý sự chứ gì.
Còn việc chăm con cho nhà chị cả, chẳng phải cũng bất đắc dĩ sao? Ai bảo chị cả lấy chồng gần, còn cô hai lại lấy chồng xa. Giờ thì nhà chị cả ngày càng khấm khá, ông con rể tuy trước kia không có gì nổi bật, nhưng giờ làm nghề xây nhà lại lên tay. Còn nhìn lại cô hai…
Có hộ khẩu thành phố mà chỉ bám lấy cái lương chết, sinh mỗi một đứa con gái.
5
0
3 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
