0 chữ
Chương 44
Chương 44
Edit: Hến Con.
Giản Lê chẳng biết ai với ai, nhưng câu nào cô cũng vui vẻ đáp lại.
“Mẹ cháu bận đi làm mà.”
“Mẹ cháu nuôi tốt đấy ạ.”
“Thôi để lần sau ạ, mợ cháu làm đồ ăn chờ sẵn rồi.”
Vương Dược Đông vừa đạp xe vừa nghe cháu gái líu lo đối đáp, trong lòng thầm nghĩ, quả nhiên đúng như chị mình nói qua điện thoại, con bé Giản Lê bây giờ khác xưa rồi.
Trước kia còn ngây thơ như con nít, giờ thì nói chuyện như người lớn.
Xe nhanh chóng về tới nhà, còn chưa vào sân, Giản Lê đã ngửi thấy mùi thơm lừng.
Ngồi xe nửa ngày, cô đã đói lả người.
Mợ cô – Tôn Thúy Phương – đang ngồi quạt ở cửa bếp, thấy người về liền cười nói: “Tưởng còn lâu mới về chứ, thế là vừa đẹp, người tới thì mình nấu mì luôn.”
Nhà cậu có một trai một gái, nói là sinh đôi nhưng thực ra cách nhau hơn một tuổi. Hồi đó bắt đầu có chính sách kế hoạch hóa gia đình nhưng quản lý chưa chặt, nên sau khi sinh con gái Vương Vân Vân, bà không khai hộ khẩu, đợi đến lúc sinh con trai Vương Soái mới báo cả hai đứa là sinh đôi luôn cho tiện.
Lúc Giản Lê vào đến nơi, chị họ Vương Vân Vân đang ngồi đọc sách, còn em họ Vương Soái thì chẳng thấy đâu.
Vương Vân Vân thấy Giản Lê tới thì mừng lắm: “Cuối cùng em cũng tới, chị nhớ em muốn chết. Em mà không đến nữa là chị kêu mẹ chị gọi điện sang hỏi rồi đó!”
Giản Lê ôm chầm lấy chị: “Em cũng nhớ chị chết đi được!”
Hai chị em ríu rít chuyện trò, bỗng nghe trong phòng trong có tiếng ho khụ khụ.
Vương Vân Vân nhếch miệng, nhỏ giọng hỏi: “Sao em không vào trong chào bà?”
Giản Lê đáp tỉnh bơ: “Chưa kịp vào mà.”
Cô ngó đầu vào: “Bà ơi! Con về rồi! Mẹ con gửi bà ít kẹo với ngũ cốc ăn liền, cậu cả để trên bàn phòng khách rồi nha!”
Vương Vân Vân: "…"
Giản Lê nhún vai.
Bà cô, dùng một câu là tóm gọn được tính cách.
Trọng nam khinh nữ.
Hai đứa con gái, bà lúc nào cũng chỉ muốn moi cái này cái kia từ tụi nó để đưa cho con trai. Sở thích lớn nhất đời bà chính là so sánh và gièm pha.
Mẹ cô về thì bà lại nói kiểu: “Chị mày mới mua cho mẹ cái khăn, nghe bảo là len dê gì đó, trời ơi mẹ già rồi dùng gì đến đồ xịn thế chứ, len dê là cái gì mẹ còn chẳng biết…”
Đợi mẹ cô đi rồi, quay sang với cậu cả thì lại: “Em gái mày về mang theo bột mè đen, mẹ thì ăn được bao nhiêu đâu, thật ra cái đấy không bằng bột yến mạch…”
Tóm lại, chỉ muốn hai chị em so đo nhau mà thôi.
Giản Lê chẳng biết ai với ai, nhưng câu nào cô cũng vui vẻ đáp lại.
“Mẹ cháu bận đi làm mà.”
“Mẹ cháu nuôi tốt đấy ạ.”
“Thôi để lần sau ạ, mợ cháu làm đồ ăn chờ sẵn rồi.”
Vương Dược Đông vừa đạp xe vừa nghe cháu gái líu lo đối đáp, trong lòng thầm nghĩ, quả nhiên đúng như chị mình nói qua điện thoại, con bé Giản Lê bây giờ khác xưa rồi.
Trước kia còn ngây thơ như con nít, giờ thì nói chuyện như người lớn.
Xe nhanh chóng về tới nhà, còn chưa vào sân, Giản Lê đã ngửi thấy mùi thơm lừng.
Ngồi xe nửa ngày, cô đã đói lả người.
Mợ cô – Tôn Thúy Phương – đang ngồi quạt ở cửa bếp, thấy người về liền cười nói: “Tưởng còn lâu mới về chứ, thế là vừa đẹp, người tới thì mình nấu mì luôn.”
Nhà cậu có một trai một gái, nói là sinh đôi nhưng thực ra cách nhau hơn một tuổi. Hồi đó bắt đầu có chính sách kế hoạch hóa gia đình nhưng quản lý chưa chặt, nên sau khi sinh con gái Vương Vân Vân, bà không khai hộ khẩu, đợi đến lúc sinh con trai Vương Soái mới báo cả hai đứa là sinh đôi luôn cho tiện.
Vương Vân Vân thấy Giản Lê tới thì mừng lắm: “Cuối cùng em cũng tới, chị nhớ em muốn chết. Em mà không đến nữa là chị kêu mẹ chị gọi điện sang hỏi rồi đó!”
Giản Lê ôm chầm lấy chị: “Em cũng nhớ chị chết đi được!”
Hai chị em ríu rít chuyện trò, bỗng nghe trong phòng trong có tiếng ho khụ khụ.
Vương Vân Vân nhếch miệng, nhỏ giọng hỏi: “Sao em không vào trong chào bà?”
Giản Lê đáp tỉnh bơ: “Chưa kịp vào mà.”
Cô ngó đầu vào: “Bà ơi! Con về rồi! Mẹ con gửi bà ít kẹo với ngũ cốc ăn liền, cậu cả để trên bàn phòng khách rồi nha!”
Vương Vân Vân: "…"
Giản Lê nhún vai.
Bà cô, dùng một câu là tóm gọn được tính cách.
Trọng nam khinh nữ.
Hai đứa con gái, bà lúc nào cũng chỉ muốn moi cái này cái kia từ tụi nó để đưa cho con trai. Sở thích lớn nhất đời bà chính là so sánh và gièm pha.
Đợi mẹ cô đi rồi, quay sang với cậu cả thì lại: “Em gái mày về mang theo bột mè đen, mẹ thì ăn được bao nhiêu đâu, thật ra cái đấy không bằng bột yến mạch…”
Tóm lại, chỉ muốn hai chị em so đo nhau mà thôi.
4
0
3 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
