0 chữ
Chương 43
Chương 43
Edit: Hến Con.
Vương Mộng Mai đáp: “Sửa rồi sửa rồi, phiền chết đi được. Trước là con nói không mặc đồ ngắn, giờ lại bắt mẹ cắt ngắn.”
“Đây, mấy cái quần dài mẹ cắt thành quần lửng hết rồi, với cả mấy cái váy trước mẹ cũng nới lưng ra cho rồi.”
Hôm nay Giản Phong không xin nghỉ được, nên Vương Mộng Mai tự đưa con gái ra quốc lộ, đón một chuyến xe khách.
“Về Vương Gia Trang hai đồng.”
Giản Lê lục trong túi lấy ra hai đồng, nhân viên soát vé đưa cho cô một tấm vé nhỏ.
Vương Gia Trang cách thành phố không xa lắm, chừng ba bốn chục cây số. Mười năm sau thì đó chỉ là chuyện đạp ga một cái, lên cao tốc nửa tiếng là tới. Nhưng bây giờ chưa có cao tốc, đường đất bị xe tải cán nát, ổ voi ổ gà đầy rẫy, xe thì lắc lư như cưỡi ngựa, bên trong đủ mùi hổ lốn. Mùa hè nóng nực, ai nấy đều bốc mùi mồ hôi, Giản Lê suýt nữa thì nôn vì cái không khí ngột ngạt ấy.
Cô cố gắng chịu đựng suốt hai tiếng, cuối cùng xe cũng cập bến ở đầu làng Vương Gia Trang.
Từ xa Giản Lê đã thấy cậu cả ngồi dưới gốc cây chờ mình. Cô vừa xuống xe đã hít một hơi dài, cố dẹp đi cơn buồn nôn.
“Cậu ơi!”
Giản Lê cười híp mắt, nhảy tót lên lưng cậu như con khỉ, suýt nữa thì đè người ta ngã sấp mặt.
Cậu cả Vương ban đầu biết cháu gái dạo này mập lên, nhưng nhìn tận mắt vẫn giật mình. Rồi chưa kịp định thần thì suýt nữa cũng bị con bé đè cho gãy lưng…
“Ối giời đất ơi tổ tiên ơi, con mau xuống đi, lưng cậu không chịu nổi đâu!”
Giản Lê cười khanh khách trèo xuống: “Cậu giờ vẫn còn trẻ phết đấy chứ!”
Cậu cả Vương lắc đầu cười: “Trẻ gì nữa, già rồi!”
Mười mấy năm làm nông, có ai mà không già đi chứ?
Trong lòng Giản Lê thầm nghĩ, so với dáng vẻ những năm sau đó của kiếp trước, cậu bây giờ đúng là trẻ thật mà.
Cậu cả Vương treo túi xách của cô lên ghi đông xe, buộc hành lý lên thanh ngang, rồi vẫy tay bảo cô lên xe.
“Đi thôi, mợ con sáng nay mới ra đồng mua thịt, trưa nay làm thịt kho cho con ăn.”
Giản Lê vịn vào yên sau, nhún chân hai cái rồi nhảy phắt lên.
Nhà cậu cả ở khá xa đầu làng, dọc đường đi gặp không ít người. Đúng giờ ăn trưa, mọi người ngồi ăn dưới bóng cây râm mát nên Giản Lê cũng được chào hỏi liên tục.
“Tiểu Lê à, sao mẹ cháu không về?”
“Ui, con bé này dạo này nhìn mập mạp hơn trước rồi đấy.”
“Vào nhà ăn miếng cơm không cháu?”
Vương Mộng Mai đáp: “Sửa rồi sửa rồi, phiền chết đi được. Trước là con nói không mặc đồ ngắn, giờ lại bắt mẹ cắt ngắn.”
“Đây, mấy cái quần dài mẹ cắt thành quần lửng hết rồi, với cả mấy cái váy trước mẹ cũng nới lưng ra cho rồi.”
Hôm nay Giản Phong không xin nghỉ được, nên Vương Mộng Mai tự đưa con gái ra quốc lộ, đón một chuyến xe khách.
“Về Vương Gia Trang hai đồng.”
Giản Lê lục trong túi lấy ra hai đồng, nhân viên soát vé đưa cho cô một tấm vé nhỏ.
Vương Gia Trang cách thành phố không xa lắm, chừng ba bốn chục cây số. Mười năm sau thì đó chỉ là chuyện đạp ga một cái, lên cao tốc nửa tiếng là tới. Nhưng bây giờ chưa có cao tốc, đường đất bị xe tải cán nát, ổ voi ổ gà đầy rẫy, xe thì lắc lư như cưỡi ngựa, bên trong đủ mùi hổ lốn. Mùa hè nóng nực, ai nấy đều bốc mùi mồ hôi, Giản Lê suýt nữa thì nôn vì cái không khí ngột ngạt ấy.
Từ xa Giản Lê đã thấy cậu cả ngồi dưới gốc cây chờ mình. Cô vừa xuống xe đã hít một hơi dài, cố dẹp đi cơn buồn nôn.
“Cậu ơi!”
Giản Lê cười híp mắt, nhảy tót lên lưng cậu như con khỉ, suýt nữa thì đè người ta ngã sấp mặt.
Cậu cả Vương ban đầu biết cháu gái dạo này mập lên, nhưng nhìn tận mắt vẫn giật mình. Rồi chưa kịp định thần thì suýt nữa cũng bị con bé đè cho gãy lưng…
“Ối giời đất ơi tổ tiên ơi, con mau xuống đi, lưng cậu không chịu nổi đâu!”
Giản Lê cười khanh khách trèo xuống: “Cậu giờ vẫn còn trẻ phết đấy chứ!”
Cậu cả Vương lắc đầu cười: “Trẻ gì nữa, già rồi!”
Mười mấy năm làm nông, có ai mà không già đi chứ?
Trong lòng Giản Lê thầm nghĩ, so với dáng vẻ những năm sau đó của kiếp trước, cậu bây giờ đúng là trẻ thật mà.
“Đi thôi, mợ con sáng nay mới ra đồng mua thịt, trưa nay làm thịt kho cho con ăn.”
Giản Lê vịn vào yên sau, nhún chân hai cái rồi nhảy phắt lên.
Nhà cậu cả ở khá xa đầu làng, dọc đường đi gặp không ít người. Đúng giờ ăn trưa, mọi người ngồi ăn dưới bóng cây râm mát nên Giản Lê cũng được chào hỏi liên tục.
“Tiểu Lê à, sao mẹ cháu không về?”
“Ui, con bé này dạo này nhìn mập mạp hơn trước rồi đấy.”
“Vào nhà ăn miếng cơm không cháu?”
3
0
3 tháng trước
2 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
