TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 42
Chương 42

Edit: Hến Con.

Không chống lại được con gái, cũng không tiện đánh nó trước mặt người ta, Vương Mộng Mai chỉ có thể để nó kéo đi đến khu thực phẩm.

“…Đồng chí, tôi đi xem thử đã, tí tôi quay lại tìm anh nhé, chậm mười phút thôi được không?”

Hai người nhân viên gật đầu: “Được, nhưng cố gắng nhanh chút.”

Khu thực phẩm nằm ở phía bên kia chợ, ngày thường Vương Mộng Mai chỉ đi lại qua lối này nên thật sự chưa rõ bên kia ra sao.

Bà lần theo hướng nhân viên chỉ, rất nhanh đã tìm đến nơi.

Phải nói thật, sau này khu này trở thành một trong những khu nhộn nhịp nhất của cả chợ, giờ tuy mới đầu mà đã có dáng dấp sầm uất. Mấy sạp ngoài mặt đường đều mở cửa, có hai cửa hàng bán đồ nguội xếp sát nhau, khách xếp hàng đứng dài cả hai bên. Sạp phía trong cũng không tệ, có một hai quầy rõ là mới chuyển tới, đang dọn dẹp lò nướng.

Càng nhìn Vương Mộng Mai càng hài lòng. Dù đường đi không thuận tiện bằng bên mình, nhưng nơi này cũng gần cổng, quan trọng nhất là đã có lượng khách ổn định. Ngoài cổng là đường lớn, đối diện toàn là mặt tiền kinh doanh, chủ yếu là bán đồ ăn, đối diện nhau kiểu này, hiệu quả chẳng kém gì cửa hàng tử tế.

Giản Lê len lén quan sát mẹ, thấy bà bắt đầu đi hỏi quanh xem còn sạp nào trống, mới thở phào nhẹ nhõm.

Quả nhiên, Vương Mộng Mai quay lại tìm nhân viên đăng ký.

“Tôi đổi.”

Bà đâu có ngốc, không so thì không biết, so rồi mới thấy mấy chục cái bánh kẹp rau mình bán buổi trưa đúng là chẳng đáng gì.

Người ta bán đồ ăn mặn còn kiếm nhiều hơn cả cô nữa cơ.

Mục tiêu đã hoàn thành suôn sẻ, đến mức khiến cho Giản Lê không kìm nổi sự sung sướиɠ, nhảy cẫng lên vì vui.

“Quá tuyệt vời luôn ấy!”

Có được gian hàng bên khu thức ăn, mẹ cô coi như bớt đi một nỗi tiếc nuối lớn của kiếp trước.

Vương Mộng Mai liếc con gái một cái, ánh mắt chẳng mấy thiện cảm. Bà thầm nghĩ nếu còn nhịn thêm nữa thì mình sớm muộn cũng không kìm nổi mà táng cho con bé một trận.

“Mai mốt con tự bắt xe về nhà ông bà ngoại nhé.”

Đi cho khuất mắt đi! Bà mà còn nhìn thấy con bé là sẽ không chịu nổi mất!

Sáng hôm sau, Giản Lê bị dựng dậy từ sớm. Mẹ cô dúi cho hai gói kẹo trái cây với một túi ngũ cốc ăn liền, nhét hết sách vở vào ba lô cho cô.

“Lên xe nhớ giữ đồ đạc cẩn thận, đến Vương Gia Trang thì xuống. Mẹ gọi điện cho cậu cả con rồi, cậu sẽ đón con ở đầu làng... Nghe mẹ nói gì chưa đấy!”

Giản Lê ngáp một cái rõ dài: “Nghe rồi nghe rồi… Mẹ ơi, mẹ sửa quần áo cho con chưa vậy?”

Cô sắp về quê, không đời nào chịu mặc đồ dài lù lù cả người như thế.

3

0

3 tháng trước

2 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.