TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 41
Chương 41

Edit: Hến Con.

“Con không muốn về quê, có phải là trong thành phố có ai không?”

Giản Lê: "…"

Thấy con bé im lặng, Vương Mộng Mai càng thêm chắc chắn, liền dứt khoát:

“Quyết rồi, mốt về thẳng Vương Gia Trang nghỉ hè, đừng ở đây lượn lờ trước mắt mẹ nữa!”

Đưa con về quê sớm, bà cũng rảnh tay rảnh chân mà kiếm tiền.

Đợi đến mùa thu nhập học, từ tiền đồng phục đến sách vở, chi tiêu linh tinh đều phải dựa vào số tiền kiếm được mùa hè này.

Đã không thuyết phục được mẹ, Giản Lê đành tự nhủ: "Không sao, cùng lắm mai mình đi trước đến phòng quản lý chợ hỏi, tranh thủ đăng ký chuyển sạp cho mẹ, rồi tìm cách dụ mẹ đồng ý sau. Dù sao thì việc đổi chỗ là nhất định phải làm!"

Nhưng còn chưa kịp đi, thì chiều hôm sau đã có hai nhân viên quản lý chợ đeo băng đỏ đến tận nơi mang theo sổ ghi chép.

“Chị là Vương Mộng Mai đúng không? Tôi đến đăng ký thông tin kinh doanh của chị.”

Một người nhìn vào trong sạp: “Giờ chị bán bánh nướng đúng không?”

Vương Mộng Mai gật đầu: “Còn có bánh kẹp rau với trứng vịt muối nữa.”

Nhân viên vừa ghi vừa hỏi: “Vậy chị có muốn đổi chỗ không? Khu vực này giờ đã quy hoạch thành khu rau củ quả rồi. Bên tôi có khu đồ ăn sẵn, chị có muốn cân nhắc chuyển qua đó không?”

Chưa kịp trả lời, Giản Lê đã nhảy dựng lên: “Đổi đổi đổi!”

Vương Mộng Mai cau mày: “Đừng nghe con bé này nói bậy, chỗ này mẹ chọn kỹ rồi, tốt lắm, đổi làm gì…”

Cái sạp này bà phải tốn công chọn đấy, chợ có tổng cộng tám cửa lớn, bốn mặt đều có. Vị trí này ngay sát một lối ra, so với các chỗ khác thì đẹp hơn nhiều.

“Đồng chí, anh đừng nghe con bé, tôi không đổi.”

Giản Lê cuống đến mức sắp khóc: “Sao lại không đổi ạ! Chỗ này không đúng khu quy hoạch, quản lý người ta cũng khó mà làm việc.”

Vốn nhân viên chỉ đến làm công việc thường lệ, rất ít khi khuyên nhủ ai. Nhưng thấy Giản Lê cứ nhảy nhót, làm Vương Mộng Mai phân tâm mãi chẳng nói được câu nào, đành phải giải thích vài câu.

“Cô bé nói đúng đấy chị. Chị nhìn xung quanh xem, toàn là bán rau với hoa quả. Chúng tôi nói chuyện đổi chỗ không phải để làm khó chị đâu, mà là vì khu thực phẩm bên kia rộng rãi hơn, bán đồ ăn sẽ tiện hơn.”

Con gái nói thì có thể lơ, nhưng nhân viên quản lý cũng nói vậy, Vương Mộng Mai bắt đầu suy nghĩ.

Thấy mẹ có vẻ còn định từ chối, Giản Lê vội vàng chuyển sang chiêu lải nhải:

“Mẹ ơi~ đổi đi mà~ Mình có bán rau đâu, bám trụ ở đây làm gì. Dù sao bây giờ cũng chưa có khách, hay là mẹ con mình qua đó xem thử?”

3

0

3 tháng trước

2 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.