TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 46
Chương 46

Tưởng tượng nhiều quá mà báo nhỏ quên mất khoảnh khắc nó được Bạch Nặc Tư tắm cho lần trước, bản thân cũng thích rúc vào lòng cậu, hưởng thụ cảm giác ấm áp dịu dàng ấy. Nhưng lúc này, trước mắt nó là cảnh Đằng Xà đang thân mật dựa vào người Bạch Nặc Tư, điều này khiến báo nhỏ cảm thấy khó chịu không nói nên lời.

Báo nhỏ nghiêng đầu, ánh mắt lấp lánh nhưng đầy vẻ khó hiểu, chăm chú quan sát Đằng Xà đang lười biếng cuộn tròn trên đùi của Bạch Nặc Tư. Trong lòng báo nhỏ, hình ảnh này không chỉ kỳ quặc mà còn mang theo sự đố kỵ âm thầm dâng trào. Từ trước tới giờ, chỉ có nó mới được gần gũi với thầy giáo nhỏ như thế này!

Bản thân Đằng Xà cũng nhận ra ánh mắt khó chịu của báo nhỏ, liền ngẩng đầu, chiếc lưỡi nhỏ liếʍ nhẹ môi, đôi mắt vàng kim lóe lên tia bực bội. Đáng lẽ, Đằng Xà đã định rời đi, nhưng cái cách báo nhỏ nhìn mình khiến nó thay đổi ý định.

Đằng Xà cười nhạt trong lòng. Chắc chắn con báo này không biết chuyện Bạch Nặc Tư đã xin phép chăm sóc rắn đen từ hiệu trưởng. Đúng là một kẻ ngây thơ không hiểu chuyện.

Rắn đen nghĩ rằng, báo nhỏ cố tình dính lấy Bạch Nặc Tư, thấy Bạch Nặc Tư không có sức chiến đấu, còn mềm mại dễ bắt nạt, cho nên mới tiếp cận cậu, sau đó báo nhỏ chọn lúc mà cậu không để ý thì chuồn đi mất.

Đằng Xà ngẩng đầu, cặp đồng tử kim sắc hơi nheo lại, ánh mắt nguy hiểm nhìn chằm chằm vào báo nhỏ ở mép giường.

Hàn Bạch Dật là tân sinh của trường quân đội, tuy mới nhập học hai tháng nhưng bị Hoắc Nhiên Xuyên hành không ít, nên đã quen ánh mắt của huấn luyện viên và tinh thần lực Đằng Xà.

Lúc này, báo nhỏ lại càng bực bội hơn, đôi tai dựng thẳng lên, lùi về sau hai bước ánh mắt cảnh giác nhưng có phần lúng túng, không biết nên làm gì.

Nhưng nó lại lo lắng cho Bạch Nặc Tư nên vẫn chưa có rời đi.

Vậy tại sao Đằng Xà lại thân mật với Bạch Nặc Tư thế kia!!!

Trong đầu báo nhỏ, mọi chuyện trở nên rối bời.

Tại sao Đằng Xà lại biến thành ấu tể? Chẳng lẽ nó tới đây để cướp thầy giáo của mình?

Không được!!!!

Mình đã rất vất vả mới có được một người thầy dịu dàng như vậy! Sao có thể để kẻ khác chiếm mất?

Báo nhỏ càng nghĩ càng thấy không thể chấp nhận được. Đôi mắt xanh biếc của nó lóe lên tia quyết tâm. Đột nhiên, nó lao tới, nhảy phốc lên giường một cách dứt khoát.

“...” Đằng Xà ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi nheo lại nhìn báo nhỏ. Trong lòng nó không khỏi ngạc nhiên: Con báo này muốn làm gì? Nó điên rồi sao?

Báo nhỏ vừa đáp xuống giường liền rụt rè dừng lại một chút, đôi chân nhỏ căng cứng vì hồi hộp. Nó liếc nhìn Đằng Xà, rồi không chần chừ thêm, dùng sức hất văng Đằng Xà đang nằm thoải mái trên người Bạch Nặc Tư về phía đầu giường.

Đằng Xà bị đẩy bật ra ngoài, trượt xuống một khoảng trên đệm giường. Trong tích tắc, đôi mắt vàng kim của nó ánh lên vẻ kinh ngạc và tức giận: “....”

Được lắm, thằng oắt con hỗn láo, đừng tưởng mình vừa mới phân hóa còn chưa có tiến hóa hoàn toàn, thì có thể nghé con mới sinh không sợ hổ, muốn làm gì thì làm hả!!!

*nghé con mới sinh không sợ hổ: có sức mạnh nhưng lại thiếu kinh nghiệm, dễ manh động, thích phô trương vẻ oai hùng.

Đằng Xà chậm rãi nâng người dậy, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chăm chăm vào báo nhỏ, nhưng vẫn giữ im lặng. Với tư cách là tinh thần thể của Hoắc Nhiên Xuyên, Đằng Xà chưa từng bị ai khinh thường như vậy, đặc biệt là một con báo nhỏ chưa hoàn toàn trưởng thành.

7

0

3 tháng trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.