TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 39
Chương 39

Chủ nhân còn nói nó sẽ cắn người nữa chứ, nó đâu phải là chó đâu!!!

Nếu một ngày nào đó nó thật sự cắn người, nhất định là do chủ nhân nó phát điên!

Bạch Nặc Tư nhìn con rắn nhỏ trên mặt đất, trong lòng rối bời.

Cậu ngập nói: “Tôi...”

Dừng một lát, cậu nhìn Hoắc Nhiên Xuyên, cẩn trọng hỏi: “Chẳng lẽ không sắp xếp bảo mẫu cho nó sao? Ngài hẳn là thuộc đội tuần tra đi? Ngài sẽ chăm sóc tốt cho bé con sao? Bé rắn này, có phải là trước kia vẫn luôn ở chỗ ngài ?”

Hoắc Nhiên Xuyên khoanh tay trước ngực, cảm thấy vẻ lo lắng của Bạch Nặc Tư thật đáng yêu.

Nếu một người luôn suy nghĩ cho bọn trẻ, lại ngây ngô đáng yêu như vậy, thì làm sao có thể nghi ngờ được chứ?

Hoắc Nhiên Xuyên cảm thấy có thể gạch Bạch Nặc ra khỏi danh sách khả nghi.

Hoắc Nhiên Xuyên trả lời: “Tạm thời chưa sắp xếp bảo mẫu, giờ nó đang trong đội tuần tra, nên đúng là tôi là người chăm sóc nó.”

Bạch Nặc Tư: “....”

Bạch Nặc Tư nhìn Hoắc Nhiên Xuyên có chút ghét bỏ, thầm nghĩ, người như mà chăm sóc trẻ em sao? Nhìn cả người khó chịu như vậy, chắc chắn không thể chăm sóc tốt được. Nói không chừng còn đánh trẻ con nữa ấy chứ...

May mà Hoắc Nhiên Xuyên không biết Bạch Nặc Tư đang nghĩ gì, nếu không chắc Hoắc Nhiên Xuyên sẽ uất ức mà thanh minh: Tôi thật sự không có đánh trẻ con mà!

Hoắc Nhiên Xuyên đối mặt với rắn đen trên mặt đất, thổi câu huýt sáo: “Đứng ngẩn ra làm gì? Còn không mau lại đây đi về.”

Bạch Nặc Tư: “!!!”

Cậu nhìn Hoắc Nhiên Xuyên rồi lại nhìn con rắn nhỏ đang nằm trên đất, không tin nổi.

Người... Người này lại huýt sáo gọi bé con về á?!

Nhưng đối với Đằng Xà, nó vốn đã quen với hành động của Hoắc Nhiên Xuyên rồi. Tuy rằng nó thật sự vô cùng luyến tiếc Bạch Nặc Tư, nhưng nó vẫn nên ngoan ngoãn quay đầu lại, bò tới chỗ Hoắc Nhiên Xuyên.

Ở tại ý thức của mình, Hoắc Nhiên Xuyên mở miệng: Tao còn tưởng mày không chịu về cơ đấy?

Đằng Xà: “.....”

Đằng Xà lén nhìn Tiểu Bạch lão sư, rõ ràng chủ nhân cũng thích cậu ấy mà...

Chờ đến thời điểm Đằng Xà tới trước mặt Hoắc Nhiên Xuyên, Hoắc Nhiên Xuyên nghĩ thầm cuối cùng vở kịch ngụy trang thành ấu tể cũng hạ màn, Hoắc Nhiên Xuyên khom lưng, theo thói quen túm con rắn nhỏ lên, rồi xoay người rời đi.

Rắn đen thu nhỏ lại chỉ to bằng một cánh tay của Bạch Nặc Tư, nên khi bị Hoắc Nhiên Xuyên tùy ý xách lên khỏi mặt đất, liền hiện ra dáng vẻ vô cùng yếu ớt, đáng thương, bất lực!

Hoặc Nhiên Xuyên cùng với Đằng Xà đã quen với loại tình huống này rồi, cho nên bọn họ không cảm thấy có chuyện gì không đúng ở đấy. Nhưng Bạch Nặc Tư ở gần đó lại sợ ngây người.

3

0

3 tháng trước

2 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.