0 chữ
Chương 37
Chương 37
Ánh đèn trong phòng dịu nhẹ, hòa với ánh trăng bàng bạc ngoài cửa sổ, tạo nên một khung cảnh yên bình lạ thường. Làn gió nhẹ mang theo hương hoa len lỏi qua cánh cửa mở, khẽ lay động rèm cửa mỏng manh. Bạch Nặc Tư ôm bé rắn nhỏ, bước đi chầm chậm trong phòng, đôi mắt dịu dàng nhìn vầng trăng sáng treo lơ lửng ngoài cửa sổ.
Cậu khe khẽ ngâm khúc đồng dao: “Ánh trăng soi sáng, chiếu rọi con đường. Bé ơi mau ngủ, ngày mai đến trườn. é học thật ngoan, thầy cô yêu mến. Đêm nay thảnh thơi, giấc mơ êm đềm...”
“Ánh trăng dẫn bước, ta đi theo sau. Trăng sáng chiếu lối, đồng hành ngàn sao. Trăng non cong tựa mạn thuyền. Trăng cùng ta kết bạn hiền tri âm. Ánh trăng dịu tỏa, nước sông lặng trôi. Ngàn hoa khẽ hát, gọi mời niềm vui. Trăng soi giấc ngủ an lành, bé yêu bé nhỏ yên bình trong mơ...”
Giọng cậu dịu dàng, đều đều, mang theo sự vỗ về êm ái. Bạch Nặc Tư cúi xuống nhìn bé rắn nhỏ trong tay, tưởng rằng bé con đã say giấc. Nhưng khi cậu chạm ánh mắt xuống, đôi đồng tử vàng rực đang mở to của rắn nhỏ lại khiến cậu sững người.
Đồng tử rắn đen nhìn chằm chằm cậu, ánh mắt sáng ngời, nhìn cái bộ dáng kia mà xem, làm gì có chỗ nào gọi là buồn ngủ chứ?
Bạch Nặc Tư: “....”
Cậu yên lặng ngồi xuống sô pha.
Bạch Nặc Tư không khỏi thở dài: “Bé con à, nhìn thầy mãi như vậy là không ngủ được đâu. Thầy thật sự buồn ngủ quá rồi đấy.”
Bạch Nặc Tư không nhịn được mà ngáp một cái, nước mắt lưng tròng nhìn thoáng qua đồng hồ, bây giờ đã là 12 giờ rưỡi, bình thường tầm 10 giờ đến 11 giờ là cậu đắp chăn đi ngủ rồi, mà hiện tại đã lố mất thời gian rồi.
Cậu buồn ngủ quá, hơn nữa ngày mai còn phải dậy sớm.
Ngày đầu tiên đi làm, cậu không muốn đến trễ, cũng không muốn mang tinh thần uể oải đi làm, đến đó cấp trên sẽ có ấn tượng không tốt!
Nếu làm bảo mẫu mà trạng thái mệt mỏi ỉu xìu, thì ai lại yên tâm giao bé con cho cậu chứ!
Nói là vậy, nhưng cậu vẫn bật vòng tay trí não, mở bài hát ru nhẹ nhàng. Bản nhạc du dương vang lên, mang đến cảm giác thư thái. Bạch Nặc Tư dựa lưng vào sô pha, ánh mắt dần khép lại theo nhịp điệu bài hát.
Nhưng mỗi lần mí mắt cậu sắp khép lại, bé rắn nhỏ lại cựa mình hoặc dùng đầu nhẹ cọ vào má cậu, thậm chí có lần còn hôn chụt lên má cậu một cái.
Bạch Nặc Tư: “....”
“Nhóc...” Bạch Nặc Tư bất đắc dĩ mở mắt, nhìn rắn nhỏ: “Rốt cuộc là nhóc không buồn ngủ, hay là cố tình chọc thầy đây? Tinh lực như vậy, ngày nào cũng thế này thì thầy chịu sao nổi!”
May mắn là báo con rất ngoan, ru một cái liền ngủ. Đúng là một bé thiên sứ nhỏ.
Ngoài cửa, Hoắc Nhiên Xuyên vừa đến đã nghe thấy những lời này. Đứng trong bóng tối, ánh mắt sắc bén của hắn nhìn chằm chằm bé rắn nhỏ đang nằm gọn trong lòng thiếu niên.
Hoắc Nhiên Xuyên nhíu mày, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác khó chịu. Cảnh tượng thiếu niên xinh đẹp với vẻ mặt mệt mỏi ngáp liên tục mà vẫn dịu dàng trấn an bé rắn nhỏ khiến Hoắc Nhiên Xuyên càng ngày càng ngứa mắt cái con rắn đen vô liêm sỉ kia.
Này, nhìn thầy giáo đã mệt như thế rồi, thế mà cái con rắn kia còn không biết điều mà giả bộ ngủ hả!!!
Cậu khe khẽ ngâm khúc đồng dao: “Ánh trăng soi sáng, chiếu rọi con đường. Bé ơi mau ngủ, ngày mai đến trườn. é học thật ngoan, thầy cô yêu mến. Đêm nay thảnh thơi, giấc mơ êm đềm...”
“Ánh trăng dẫn bước, ta đi theo sau. Trăng sáng chiếu lối, đồng hành ngàn sao. Trăng non cong tựa mạn thuyền. Trăng cùng ta kết bạn hiền tri âm. Ánh trăng dịu tỏa, nước sông lặng trôi. Ngàn hoa khẽ hát, gọi mời niềm vui. Trăng soi giấc ngủ an lành, bé yêu bé nhỏ yên bình trong mơ...”
Đồng tử rắn đen nhìn chằm chằm cậu, ánh mắt sáng ngời, nhìn cái bộ dáng kia mà xem, làm gì có chỗ nào gọi là buồn ngủ chứ?
Bạch Nặc Tư: “....”
Cậu yên lặng ngồi xuống sô pha.
Bạch Nặc Tư không khỏi thở dài: “Bé con à, nhìn thầy mãi như vậy là không ngủ được đâu. Thầy thật sự buồn ngủ quá rồi đấy.”
Bạch Nặc Tư không nhịn được mà ngáp một cái, nước mắt lưng tròng nhìn thoáng qua đồng hồ, bây giờ đã là 12 giờ rưỡi, bình thường tầm 10 giờ đến 11 giờ là cậu đắp chăn đi ngủ rồi, mà hiện tại đã lố mất thời gian rồi.
Ngày đầu tiên đi làm, cậu không muốn đến trễ, cũng không muốn mang tinh thần uể oải đi làm, đến đó cấp trên sẽ có ấn tượng không tốt!
Nếu làm bảo mẫu mà trạng thái mệt mỏi ỉu xìu, thì ai lại yên tâm giao bé con cho cậu chứ!
Nói là vậy, nhưng cậu vẫn bật vòng tay trí não, mở bài hát ru nhẹ nhàng. Bản nhạc du dương vang lên, mang đến cảm giác thư thái. Bạch Nặc Tư dựa lưng vào sô pha, ánh mắt dần khép lại theo nhịp điệu bài hát.
Nhưng mỗi lần mí mắt cậu sắp khép lại, bé rắn nhỏ lại cựa mình hoặc dùng đầu nhẹ cọ vào má cậu, thậm chí có lần còn hôn chụt lên má cậu một cái.
Bạch Nặc Tư: “....”
“Nhóc...” Bạch Nặc Tư bất đắc dĩ mở mắt, nhìn rắn nhỏ: “Rốt cuộc là nhóc không buồn ngủ, hay là cố tình chọc thầy đây? Tinh lực như vậy, ngày nào cũng thế này thì thầy chịu sao nổi!”
Ngoài cửa, Hoắc Nhiên Xuyên vừa đến đã nghe thấy những lời này. Đứng trong bóng tối, ánh mắt sắc bén của hắn nhìn chằm chằm bé rắn nhỏ đang nằm gọn trong lòng thiếu niên.
Hoắc Nhiên Xuyên nhíu mày, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác khó chịu. Cảnh tượng thiếu niên xinh đẹp với vẻ mặt mệt mỏi ngáp liên tục mà vẫn dịu dàng trấn an bé rắn nhỏ khiến Hoắc Nhiên Xuyên càng ngày càng ngứa mắt cái con rắn đen vô liêm sỉ kia.
Này, nhìn thầy giáo đã mệt như thế rồi, thế mà cái con rắn kia còn không biết điều mà giả bộ ngủ hả!!!
2
0
3 tháng trước
2 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
