0 chữ
Chương 36
Chương 36
Sau khi gọi cho Mông Tư chủ quản, Bạch Nặc Tư ôm rắn nhỏ, bước từng bước chậm rãi trong phòng khách. Ánh đèn dịu nhẹ chiếu lên khuôn mặt cậu, khiến vẻ dịu dàng càng thêm rõ ràng. Cậu khẽ vuốt ve phần đầu của rắn đen, giọng nói đầy cưng chiều: “Bé yêu mệt rồi đúng không? Chờ thêm chút nữa thôi, bảo mẫu sẽ tới ngay.”
Cậu ra ngồi ở phòng khách, để cửa mở, một bên trấn an, một bên chờ bảo mẫu mà chủ quản đã sắp xếp đến.
Bạch Nặc Tư nỗ lực thích ứng với tiếp xúc thân mật của rắn đen, rắn là động vật máu lạnh, tuy rằng chúng thuộc loài máu lạnh thế nhưng nhiệt độ cơ thể sẽ tùy theo độ ấm của hoàn cảnh mà thay đổi.
Hiện tại trong phòng đang ở mức 27 đến 28 độ, cậu sờ bé con cảm giác cứ lành lạnh.
Bạch Nặc Tư vuốt nhẹ phần lưng rắn rồi nhỏ giọng hỏi: “Bé có khát nước không? Để thầy đi lấy nước cho nhé?”
Giọng nói cậu nhẹ như làn gió thoảng, không làm bé con sợ hãi. Nhìn thân hình nhỏ nhắn đang quấn chặt trên tay mình, Bạch Nặc Tư không đợi rắn nhỏ phản ứng, nhẹ nhàng đặt nó trên sô pha rồi xoay người vào bếp.
Lúc mấy đứa trẻ chơi đùa thì cái gì cũng mặc kệ, kể cả việc uống nước.
Rắn đen không biết từ chỗ nào chui ra, tuy cả người sạch sẽ, không giống như báo nhỏ chạy lung tung làm cho bùn đất dính hết lên trên người, nhưng Bạch Nặc Tư lại không biết nó đã ăn chưa, đã được uống nước chưa?
Thôi, vẫn nên cho nó uống nước trước đã.
Đứng trước máy lọc nước, Bạch Nặc Tư cẩn thận chỉnh nhiệt độ xuống khoảng 45 độ, sau đó rót một chén nhỏ, thử cảm nhận bằng tay xem đã vừa chưa. Khi thấy nhiệt độ ổn, cậu bưng chén nước ra ngoài, ngồi xuống cạnh bé rắn nhỏ: " ngoan, uống chút nước đi, thầy đã làm ấm nước rồi."
Rắn đen: “....”
Rắn nhỏ khẽ động đậy, đôi mắt tròn xoe nhìn chén nước trước mặt. Nó không chút chần chừ, cúi xuống hớp vài ngụm nhỏ, sau đó quay đầu đi.
Nhìn hành động này, Bạch Nặc Tư không khỏi bật cười nhẹ. Cậu đặt chén nước sang bên cạnh, một tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu bé rắn nhỏ. Đầu rắn cọ vào lòng bàn tay cậu, đôi mắt nửa nhắm nửa mở, dáng vẻ mệt mỏi nhưng trông rất an tâm.
Bạch Nặc Tư có chút rầu: “Bé ngoan thế này mà lại không có bảo mẫu sao? Như vậy không đúng chút nào…”
Báo con không có bảo mẫu là bởi vì nó sợ tiếp xúc với người lạ. Mông Tư đã chuẩn bị cho nó một số bảo mẫu chuyên nghiệp nhưng mà nó không có chịu.
Cho nên Bạch Nặc Tư mới có cơ hội chăm sóc cho bé báo .
Chẳng lẽ bé cũng gặp chuyện gì sao? Hay là, không có ai chịu chăm sóc?
Cậu nhìn thân hình nhỏ bé đang cuộn tròn, trái tim không khỏi mềm nhũn. Nghĩ đến cảnh tượng nó bị bỏ rơi hay không được ai chăm sóc, Bạch Nặc Tư cảm thấy khó chịu vô cùng.
Bạch Nặc Tư nhẹ nhàng vuốt ve đầu bé, nó cũng thuận thế đặt cái đầu lên vai cậu, đôi mắt híp lại một nửa, vô cùng yêu thích.
Cậu nghĩ là nó buồn ngủ, dù gì bây giờ cũng là nửa đêm rồi, khoảng 8-9 giờ là bọn ấu tể đều đi ngủ cả. Thức đến bây giờ, chắc chắn là rắn nhỏ đã mệt muốn xỉu rồi. Bạch Nặc Tư nhẹ nhàng bế bé rắn lên, đi qua đi lại trong phòng khách.
Cậu ra ngồi ở phòng khách, để cửa mở, một bên trấn an, một bên chờ bảo mẫu mà chủ quản đã sắp xếp đến.
Bạch Nặc Tư nỗ lực thích ứng với tiếp xúc thân mật của rắn đen, rắn là động vật máu lạnh, tuy rằng chúng thuộc loài máu lạnh thế nhưng nhiệt độ cơ thể sẽ tùy theo độ ấm của hoàn cảnh mà thay đổi.
Hiện tại trong phòng đang ở mức 27 đến 28 độ, cậu sờ bé con cảm giác cứ lành lạnh.
Bạch Nặc Tư vuốt nhẹ phần lưng rắn rồi nhỏ giọng hỏi: “Bé có khát nước không? Để thầy đi lấy nước cho nhé?”
Lúc mấy đứa trẻ chơi đùa thì cái gì cũng mặc kệ, kể cả việc uống nước.
Rắn đen không biết từ chỗ nào chui ra, tuy cả người sạch sẽ, không giống như báo nhỏ chạy lung tung làm cho bùn đất dính hết lên trên người, nhưng Bạch Nặc Tư lại không biết nó đã ăn chưa, đã được uống nước chưa?
Thôi, vẫn nên cho nó uống nước trước đã.
Đứng trước máy lọc nước, Bạch Nặc Tư cẩn thận chỉnh nhiệt độ xuống khoảng 45 độ, sau đó rót một chén nhỏ, thử cảm nhận bằng tay xem đã vừa chưa. Khi thấy nhiệt độ ổn, cậu bưng chén nước ra ngoài, ngồi xuống cạnh bé rắn nhỏ: " ngoan, uống chút nước đi, thầy đã làm ấm nước rồi."
Rắn nhỏ khẽ động đậy, đôi mắt tròn xoe nhìn chén nước trước mặt. Nó không chút chần chừ, cúi xuống hớp vài ngụm nhỏ, sau đó quay đầu đi.
Nhìn hành động này, Bạch Nặc Tư không khỏi bật cười nhẹ. Cậu đặt chén nước sang bên cạnh, một tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu bé rắn nhỏ. Đầu rắn cọ vào lòng bàn tay cậu, đôi mắt nửa nhắm nửa mở, dáng vẻ mệt mỏi nhưng trông rất an tâm.
Bạch Nặc Tư có chút rầu: “Bé ngoan thế này mà lại không có bảo mẫu sao? Như vậy không đúng chút nào…”
Báo con không có bảo mẫu là bởi vì nó sợ tiếp xúc với người lạ. Mông Tư đã chuẩn bị cho nó một số bảo mẫu chuyên nghiệp nhưng mà nó không có chịu.
Cho nên Bạch Nặc Tư mới có cơ hội chăm sóc cho bé báo .
Chẳng lẽ bé cũng gặp chuyện gì sao? Hay là, không có ai chịu chăm sóc?
Bạch Nặc Tư nhẹ nhàng vuốt ve đầu bé, nó cũng thuận thế đặt cái đầu lên vai cậu, đôi mắt híp lại một nửa, vô cùng yêu thích.
Cậu nghĩ là nó buồn ngủ, dù gì bây giờ cũng là nửa đêm rồi, khoảng 8-9 giờ là bọn ấu tể đều đi ngủ cả. Thức đến bây giờ, chắc chắn là rắn nhỏ đã mệt muốn xỉu rồi. Bạch Nặc Tư nhẹ nhàng bế bé rắn lên, đi qua đi lại trong phòng khách.
2
0
3 tháng trước
2 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
