Chương 8
Thử thách hai:Mở đầu khó khăn
Sau khi xử lý xong,Đào Lâm tiếp tục đi vào trong cung,đi đến trước thư phòng của Trần Tuân, Đào Lâm ở bên ngoài cung kính nói:
"Mong bệ hạ cho thần vào tiếp kiến!"
"Vào đi."Âm thanh từ trong vòng phát ra,Đào Lâm cũng theo đó mà đi vào bên trong,trong phòng là đầy sách cùng công văn.
Trần Tuân ngồi ở bàn nói:
"Việc tên ám sát ngươi như thế nào rồi."
"Thưa bệ hạ,đã tóm được tên đầu sỏ, là một tên quan cấp thấp tuy nhiên khi thần tới để hỏi cung hắn thì hắn đã ra tay định ám sát thì thuộc hạ thần đã lập tức giết hắn rồi."
"Hừ không sao còn việc gì nữa nói luôn đi."
"Thần muốn cho Ngọc Hiếu làm tiếp thử thách thứ hai."
"Liệu hắn đã sẵn sàng chưa?"
"Thỉnh bệ hạ,hắn đã hoàn toàn sẵn sàng."
"Vậy thì tùy khanh đi."
"Vậy thần xin phép cáo lui."
Sau đó Đào Lâm liền nhanh chóng rời đi.
Về tới phủ,Đào Lâm thấy Ngọc Hiếu đang ngồi chơi với con mèo,Đào Lâm nhẹ nhàng nói:
"Tiểu tử,có thử thách thứ hai rồi đây."
Ngọc Hiếu nhanh chóng đứng dậy hành lễ với Đào Lâm sau đó từ từ hỏi:
"Thưa đại nhân,là thử thách gì vậy."
"Mau đi theo ta."Đào Lâm nói xong liền bắt đầu đi.
Ngọc Hiếu nhanh chóng chạy theo Đào Lâm lòng thầm nghĩ:
"Lần này sẽ là thử thách về gì? Nếu như muốn ở chức cao ở quân đội thì sẽ cần tránh sắc dục cùng tiền tài và các loại dục vọng khác để tránh bị mua chuộc,lôi kéo dẫn đến thất bại trên chiến trường cùng ảnh hưởng tới quốc gia từ bên trong, tiếp đó sẽ là lòng trung thành, nắm giữ chức vụ tướng thì dù cấp cao hay thấp cũng đều phải trung thành vì nó là yếu tố quan trọng nhất dẫn đến thắng bại một trận chiến cùng trật tự an toàn quốc gia đồng thời là quyền lợi của vua và cuối cùng sẽ là khả năng điều binh, khiển tướng,quản lí binh sĩ đây cũng chính là yếu tố vô cùng quan trọng .Lần trước đã là các loại dục vọng,nên có thể loại trừ nó, nếu như bày tỏ lòng trung thành một sẽ là với Trần Tuân hai là với hắn, hiện tại không đi vào hoàng cung mà đi nơi khác khá xa với hoàng cung mà khi nãy hắn mới về từ cung nên tạm có thể bỏ qua bày tỏ trung thành với Trần Tuân trừ khi ngay sau Đào Lâm rời đi thì hắn ngay lập tức rời đi lên xe ngựa tới nơi cần, nếu như thế sẽ càng không hợp lẽ tắc với một hoàng đế như Trần Tuân nên có thể tạm bỏ qua nhưng cũng đề phòng một chút, nếu bày tỏ trung thành với hắn trước hoàng đế thì lại đối nghịch muốn chống vua mà hiện tại từ những biểu cảm nhỏ tùy lúc của hắn mình chỉ có thể tương đối xác định hắn có chút ý đối địch với vua mà thôi, hơn nữa nếu muốn mình quy phục hắn thì đã có thể làm từ lâu chứ không nhất thiết phải bây giờ như thế này nên cũng loại bỏ, chỉ đề phòng một chút.Từ trên khả năng cao sẽ là vế cuối là điều binh!"
Đào Lâm lúc này thấy vẻ mặt trầm ngâm Ngọc Hiếu liền nói:
"Lần này sẽ là ngươi phải làm đội trưởng của một nhóm binh sĩ mà bọn họ rất ương bướng,họ rất thích đánh nhau để thể hiện cùng xem liệu người đội trưởng có xứng đáng hay không, mà họ vô cùng mạnh nên mong ngươi cẩn thận chút."
"Vậy là đúng rồi."Ngọc Hiếu thầm nghĩ nhưng vẻ mặt cùng biểu cảm vẫn như thường không để lộ sơ hở.
Tuy nhiên với Đào Lâm mà nói, tất cả của Ngọc Hiếu hắn đều biết và nghiền ép.
Đào Lâm biết rằng việc thể hiện trung thành với Trần Tuân hiện tại chưa đến mà thể hiện với hắn thì khác gì tạo phản,bản thân hắn cũng để lộ chút đối nghịch cho Ngọc Hiếu biết nhằm phục vụ cho mục đích sau này,khi nãy Ngọc Hiếu trầm ngâm Đào Lâm chỉ cần liếc mắt đã biết là Ngọc Hiếu đang nghĩ là điều binh nên hắn cũng sẽ tự nhiên mà nói ra để thành toàn nhằm bồi lên chút đâc ý của Ngọc Hiếu, tích tiểu thành đại!
Đến trước một quân doanh nhỏ, Đào Lâm liền đi vào bên trong,các binh lính đều cúi đầu hành lễ, Ngọc Hiếu cũng từng bước đi theo.
Tiến vào trong lều chính,đã có rất nhiều người ở tại đây vẻ mặt mỗi người đều hung dữ, khuôn mặt bặm trợn,cơ thể đồ sộ, có thể nói là Ngọc Hiếu không hề có cơ hội khi chiến đấu.
Đào Lâm ngồi tại chủ tọa, Ngọc Hiếu cũng liền đi theo ngồi tại bên cạnh Đào Lâm.Lúc này một người tên là Lão Hổ lên tiếng:
"Thưa đại nhân,vị nhóc con này đây là đội trưởng mới của chúng tôi sao."Giọng của hắn mang theo chút mỉa mai.
Đào Lâm thấy vậy cũng chỉ nói:
"Phải,đây là chỉ huy mới của các ngươi."
"Tháng này đã là mười người rồi thưa đại nhân."
"Làm phiền các vị rồi."Đào Lâm nói nhẹ.
Những tên phó chỉ huy vẫn không nói gì như đang phản đối,dù sao với bọn họ những người như Ngọc Hiếu chưa là gì,to cao vạm vỡ còn có chút cơ may chứ như này thì gần như không thể.
Đào Lâm tức giận quát lên.
"TIẾP LỆNH!"
"Đã rõ thưa đại nhân."
Nghe xong Đào Lâm liền rời đi.Mà Ngọc Hiếu đã có ra đối sách.
Đợi Đào Lâm đi xa, những tên viên tướng liền nói:
"Ra đánh với chúng ta để xem ngươi có tài năng như thế nào?"
"Hự cho tôi đi đại tiện trước được không?"
"Hừ mau đi đi rồi nhanh chóng quay lại."
Ngọc Hiếu liền ra khỏi trại.
Một khắc sau, Ngọc Hiếu liền quay lại.
"Ngươi đi hơi lâu đó,ta còn tưởng ngươi chuồn mất rồi đó."Lão Hổ nói.
"Hahaha."Những tên khác cũng bật cười với lời nói này.
16
2
6 tháng trước
2 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
