TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 7
Đào Lâm bị ám sát

Đào Lâm viết sáu phong thư cho sáu nước đang trong quân rồi đưa cho người đưa thư đồng thời viết thêm một phong thư dặn dò người đưa thư còn lại.

Phía này quân của Trần Quốc nhanh chóng khởi hành đi chi viện đồng thời hai vị chủ tướng được phân phó thì đi đường khác để đến hai thành kia.Hai người đưa thư cũng mỗi người một ngả.

...

Về Ngọc Hiếu,khi đang ở trong phòng của khách điếm nằm suy nghĩ thì bên ngoài phát những tiến bước chân,sau đó cửa phòng Ngọc Hiếu ngay lập tức được đập.

"Ai đó."

"Bọn ta là người Đào đại nhân tới mời ngươi tới phủ."

"Ngài ấy có nói làm gì hay không?"

"Hình như ngài ấy nói để làm bài kiểm tra."

"Đợi chút,tôi chuẩn bị xíu đã."

"Được rồi."

Khoảng năm hơi thở sau người ngoài cửa thấy điều bất thường nói với người đi cùng:

"Hử sao không còn tiếng động trong phòng nữa."

"Phá cửa vào đi."

"Huỵch" Hai tên cầm đao nhanh chóng phá cửa xông vào thì khi này vào phòng đã không còn ai.

"Mau nhìn,cửa sổ mở,hắn chạy trốn qua đường cửa sổ ra đằng sau con ngõ rồi,mau đuổi theo."

"Khoan đã,dấu vết quá rõ ràng trông như thể hắn đang cố tình dẫn dụ chúng ta ra ngoài đuổi bắt hắn vậy."

"Vậy thì làm sao."

"Kiểm tra,lục soát trong phòng."

Hai người nhanh chóng lục lọi,tên kia kiểm tra dưới giường thấy một người đang mặc y phục nằm sâu bên trong giường.Tên đó nhanh chóng nói:

"Có người ở đây."

"Hử mau chóng lôi ra."

"Nhưng giường quá dài mà hắn lại ở bên trong."

"Vậy thì chém đôi giường cho ta."

Tên còn lại nhanh chóng rút đao ra.

"Xoẹt."

Một cú chém ngay lập tức chém đôi chiếc giường theo hướng dọc,bọn chúng bất ngờ khi người nằm trong lại không ảnh hưởng gì,đá nửa ngoài đi thì bọn chúng phát hiện y phục màu xanh lộ ra một chút của người đang nằm phủ toàn bộ người bên trong chăn.Bọn chúng nhanh chóng kéo chăn ra ngay lập tức sững sờ.

"Chết tiệt,đó là con rối gỗ mặc y phục đắp chăn mà thôi.Trúng kế rồi ta sẽ ra ngoài truy đuổi,bắt sống mang về còn ngươi quay về báo tin cho đại nhân."

Hai tên nhanh chóng nhảy ra ngoài cửa sổ rồi một tên ngay lập tức chạy theo hướng đến phủ Đào Lâm,một tên thì chạy theo đường khác.

Ngọc Hiếu khi này đã tới vào trong phủ Đào Lâm ,đang ngồi bên trong cùng Đào Lâm uống trà đồng thời kể ra sự tình vừa rồi.

"Vậy là ngươi mới bị hai kẻ lạ mặt đến cửa, nói rằng là người của ta?"

"Vâng thưa đại nhân."

"Tại sao ngươi biết hắn không phải người của ta."

"Tiểu nhân phát hiện từ trong lời nói của chúng cùng linh cảm không lành nên đã rời đi."

"Ồ, lời nói như thế nào?"

"Thứ nhất là từ "kiểm tra" ở lần trước ngài chưa từng sử dụng từ đó mà là hoàn toàn sử dụng từ thử thách.Thứ hai trong giọng nói họ mang theo chút cảm xúc khó tả, nó giống như thợ săn đang đợi con mồi vậy nên tiểu nhân đã sắp xếp chút bẫy cho bọn chúng để dữ chân một chút.

"Hahaha, được rồi tạm ở phủ của ta đi, nhớ đừng đi lại lung tung cứ ngồi trong phòng khách trước, việc ngươi thuận lợi thông qua có vẻ đã bị lộ, một người như ngươi không dưới trướng bọn chúng mà của người khác thì bọn chúng sẽ không hề muốn càng huống chi là dưới chướng của ta,ta sẽ cho một người trong bốn người cận vệ của ta ở lại bảo vệ ngươi.Còn lại để ta vào cung xin ý ký hòa thượng về việc này đồng thời việc cho ngươi làm tiếp thử thách hai."

Sau đó Đào Lâm liền rời phủ với ba người cận vệ.Đi đến gốc cây hôm trước Ngọc Hiếu và Đào Lâm ngồi, một người cận vệ liền giữ ông lại lùi ra phía sau,hai người còn lại cũng nhanh nhẹn lui ra.Nhìn dưới đất là một cái ám khí,hai người còn lại liền rút kiếm ra.

"Hahaha,Đào Lâm à ngươi không ngờ tới phải không giờ bọn ta đã bao vây ngươi rồi, ngươi định làm gì nào."

Sau đó liên tục hai mươi tên hiện ra bao vây Đào Lâm với kiếm.

Đào Lâm mặt bất ngờ nói:

"Đây rốt cuộc là sao, một viên quan nhỏ trong triều như ngươi sao lại muốn giết ta."

"Hừ ngươi biết ta à nhưng mà ngươi không cần biết, chỉ cần biết nay ngươi ắt sẽ chết."

"Khoan đã trước khi chết ngươi có thể cho ta biết mọi chuyện được không?"

"Haha,Đào đại nhân cao cao tại thượng lại có lúc phải xin xỏ một viên hạ quan cấp thấp như ta,cảm giác thật thoải mái,ta sẽ nói cho ngươi biết cũng được.Trước đó ta sai hai người tới nhà tên kia để bắt hắn nhưng thực ra chỉ là giả mà thôi tuy nhiên lại làm như thực hết tất cả,dù có bắt được hắn hay không thì đều như nhau, nếu bắt giữ được thì người ta sẽ cố lộ ra sơ hở cho ngươi tận dụng còn nếu như không bắt được mà quay về thì ta cũng đã biết rồi.Mục đích để hắn chạy là để khi tới nhà ngươi cầu cứu nhằm ngươi nghĩ rằng là thủ tiêu hắn trong tranh giành quyền lực nội bộ nên sẽ cho người ở lại bảo vệ còn bản thân sẽ vào cung bẩm báo hoàng thượng nhưng thực tế thì là hắn chỉ là bước đầu mà thôi tất cả chỉ là dụ ngươi ra khỏi nhà vào cung khi đó ngươi ắt sẽ chết."

"Hừ rốt cuộc là người là ai, những ai tham gia chuyện này."

"Ngươi không cần biết,mau chết đi,tất cả GIẾT!"

Ngay lập tức hai mươi người liền lao tới tấn công,ba người nhanh chóng lui lại xoay quanh bảo vệ Đào Lâm.

Ở trong Đào Lâm cười nhẹ một tiếng.

"Xoẹt xoẹt xoẹt..." Hàng loạt mũi tên liên tục bắn tới khiến vài tên không kịp phản ứng nhanh chóng bỏ mạng.

"Tên từ đâu bắn tới?"Tên hạ quan hốt hoảng.

Đào Lâm khi này mới lên tiếng:

"Diễn kẻ ngu không biết gì hoảng hốt thật nhàm chán."

"Cái gì!"

"Ta đã đoán ra từ trước rồi,khi Ngọc Hiếu tới ta đã đoán ra mục đích các ngươi rồi,khi ta tìm hoàng thượng báo cáo ta sẽ bị các ngươi ra tay giết chết.Ta cũng tương kế tựu kế để cho kế hoạch của các ngươi thành công,ta để lại một cận vệ để bảo vệ Ngọc Hiếu, còn lại ba người cùng ta đi gặp hoàng thượng,ta lại càng đi vào con đường ngõ này mà các ngươi đã phục kích sẵn."

"Tại... tại vì sao mà ngươi đã biết còn vẫn tới."

"Chỉ để xem kẻ nào định ám sát ta mà thôi, khi nãy giả vờ hốt hoảng cùng ít ngươi để ngươi khinh địch,cố hỏi mà bất thành."

"Vậy đây là người mà ngươi đã bày sẵn rồi ư?"

"Không là người của hoàng thượng đó,hahaha ta đã xin hoàng thượng đồng thời nói với ngài ấy rằng ta đang chuẩn bị bị ám sát xin hoàng thượng cho ta làm thế này để lôi ra kẻ muốn ám sát,sau đó cố tình cho tên thái giám loan tin tức rằng lần đầu tiên có tuyệt thế thiên tại xuất hiện khiến ngay cả hoàng thượng cũng tán dương yêu thích để cho những kẻ muốn ám sát ta một cơ hội lên kế hoạch.Khi nãy Ngọc Hiếu tới nhà ta, người của ta thấy hắn tới liền nhanh chóng đi báo cho quân bảo vệ tới."

"Vậy là bọn chúng cũng là vừa mới tới?"

"Phải ta làm thế ngoài câu thông tin còn là câu thời gian nữa,cảm ơn sự đắc ý mà ta muốn ở ngươi nhé."

"Chết tiệt,đáng lẽ ta không nên đắc ý mà nên giết ngay đi."Tên hạ quan quỳ xuống đất thầm trách, những tên khác cũng đành giơ tay chịu trói.

"Ngươi không cần vậy tất cả ta làm đều để reo sự đắc ý của ngươi mà hahaha."

Đào Lâm vừa nói vừa tới gần tên hạ quan,đột nhiên hắn ta vùng dậy trong tay một con dao, người cận vệ thấy thế liền vung thanh trường kiếm.

"Phập." Thanh trường kiếm bay ngang qua đầu Đào Lâm đâm thẳng vào đầu tên hạ quan khiến hắn chết ngay tại chỗ.

Đám binh lính lúc này cũng thu dọn hiện trường, bắt giữ những tên ám sát về khảo vấn.

Đào Lâm tiếp tục đi tiếp vào cung lòng thầm nghĩ:

"Lần này trừ khử được một kẻ phe chống ta coi như cũng được rồi.Việc ta nói cho hoàng cuối cùng cũng chỉ là cớ tiêu diệt thêm kẻ đối địch,nãy cũng may là bàn trước cho đại cận vệ ném kiếm chứ hai tên đệ hắn không chắc có thể kết liễu ngay, tự mình ép tên kia ra tay tấn công để lấy lí do giết chết quả thực có chút nguy hiểm nhưng thôi không sao, sử dụng cái cách cơ bản này đúng là không ổn lần sau diệt trừ ta sẽ sử dụng cách tạm ổn."

P/s: cách/kế hoạch trong đây chia thành

Rẻ rách tức thấp nhất

Đào Lâm này tính cách không bình thường đâu nó khi cảm thấy tầm nào thì hợp thì sẽ tạo kế bằng nấy nên sẽ khá là...

20

2

6 tháng trước

1 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.