TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 33
Chương 33

Cánh cửa vừa khép lại, Kỳ Nghiên Tranh ngẩng đầu khỏi đống tài liệu, rút một điếu thuốc châm lửa. Đôi mắt đen như mực sâu thẳm, ánh nhìn lạnh lùng tựa hồ như có thể xuyên thấu lòng người.

Lý Văn Hải bước vào, lập tức cảm nhận được bầu không khí khác thường trong phòng. Trái tim như bị ai bóp nghẹt, mồ hôi lạnh túa ra trên trán, hai tay run rẩy đưa tập hồ sơ chờ ký cho người đàn ông mặt mày nghiêm nghị kia.

Trì Lí bước nhanh tới phòng pha nước, giẫm đôi cao gót "cộc cộc" nặng nề. Cô đổ ly cà phê cũ vào bồn, sắc mặt u ám như sắp bốc cháy, không nhịn được lầm bầm với hệ thống: “Không thể đổi nam chính khác được à?"

Mặt lạnh với cô mấy ngày liền, nếu là bạn trai thật thì cô đã tặng tên bạn trai đó hai bạt tai rồi. Cô nghiến răng nói: “Ra vẻ cái gì mà ra vẻ? Tôi chỉ nhảy có vài bài, đến quán bar chút xíu chứ có gϊếŧ người đốt nhà đâu mà làm như trời sập! Đồ đàn ông chết tiệt!"

"Chiến tranh lạnh cái rắm ấy, cái tính ông nội đó, còn không phải là được tôi chiều nên hư!"

Hệ thống cảm nhận rõ "ba ngọn lửa" đang bốc trên đầu cô, vội vàng trấn an:

[Còn không phải vì anh ta là nam chính đó sao? Ký chủ đại nhân, người lớn không chấp nhặt, tha cho anh ta lần này đi mà…]

Trì Lí bất ngờ vì lần đầu thấy hệ thống nói tiếng người, khẽ nhướng mày. Cơn giận trong lòng cũng tạm rút đi đôi chút.

Nó nói cũng không sai. Nam chính mà, vốn dĩ đã quen sống lạnh nhạt kiêu ngạo, sao có thể dễ mềm lòng? Mà cô còn đang dựa vào anh để kiếm điểm thiện cảm về nhà. Trong mắt cô, Kỳ Nghiên Tranh chính là "vị cứu tinh". Đợi đến khi chỉ số thiện cảm đạt 100, cô sẽ được tự do.

Nghĩ vậy, tâm trạng có phần cân bằng trở lại. Trì Lí cúi đầu nhìn chiếc tách sứ trắng tinh được cô lau đến sáng bóng, lại nhớ đến việc anh không uống lấy một ngụm, mà cô đã tốn bao công sức luyện pha cho đúng khẩu vị anh thích…

"Hừ."

Cơn giận vừa tan chưa lâu lại bốc lên. Nghĩ đến chuyện mình bị phớt lờ, Trì Lí tức đến đỏ mặt.

Trong cơn kích động… cô uống liền ba ly cà phê!

Hệ thống im lặng, chỉ âm thầm thả một cái "thích".

Trì Lí nhấp ngụm cà phê cuối cùng, tay chống cằm ngồi trên chiếc ghế cao, chân dài trắng nõn bắt chéo, mũi giày cao gót đỏ hơi nhấc lên.

Nắng từ khe cửa sổ rọi nghiêng, ánh sáng phủ lên khuôn mặt nghiêng nghiêng của cô. Hàng mi dài dày khẽ rung, đổ bóng lên sống mũi, trông chẳng khác gì cánh bướm mảnh khảnh khẽ động.

Cô lúc này yên tĩnh lạ thường. Mái tóc xoăn nâu nhạt rủ trên vai, tạo cảm giác vừa uể oải vừa quyến rũ. Cả người ngập trong ánh sáng dịu mát, sắc thái mê hoặc giảm đi đôi phần, trong trẻo đến mức giống như tiên nữ bước ra từ tranh vẽ.

Lý Văn Hải bất giác thu lại ánh mắt, vừa quay đầu liền đối diện với ánh nhìn hờ hững của Kỳ Nghiên Tranh.

Anh lạnh giọng hỏi: “Đẹp lắm à?"

Anh ta giật mình, theo bản năng lắc đầu, rồi lại gật đầu, vẻ mặt lúng túng không biết rốt cuộc phải làm gì. Toàn thân cứng đờ, mồ hôi chảy ròng ròng sau lưng.

Kỳ Nghiên Tranh liếc mắt nhìn đôi má đang phồng lên của cô gái, ánh mắt u tối khó dò. Anh quay đi, để lại một câu lãnh đạm: “Chuyện không nên nhìn… đừng nhìn."

Lý Văn Hải vội lau trán, thầm rùng mình. Trong lòng nghĩ thầm: “Cái tính chiếm hữu này… thật quá đáng sợ."

Cứ như ánh mắt người khác lướt qua cô cũng là một loại mạo phạm.

Mà nói đến bản thân Kỳ Nghiên Tranh… từ khi ông của anh bị phản bội, cả gia tộc Kỳ gia như chìm trong khói lửa. Anh, khi ấy chỉ mới 6 tuổi, đã bị đưa đến sống với ông nội, chịu sự huấn luyện quân sự nghiêm khắc.

1

0

2 tuần trước

2 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.