TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 28
Chương 28

"Bạn gái của cậu mà cũng không nhận ra à?"

Sau này, hắn ta mới biết câu đó không phải trêu đùa mà là một… phát ngôn nguy hiểm.

Ánh đèn laser nhấp nháy trên đầu không ngừng lướt qua gương mặt mọi người. Tất cả đều đắm chìm trong bầu không khí nóng bỏng ấy, thậm chí có đôi còn uống cả rượu giao bôi.

Mồ hôi của Trì Lí vã ra, nhưng tâm trạng lại cực kỳ thoải mái. Từ lúc xuyên vào cuốn sách này, ngày nào cô cũng phải suy tính làm sao tăng độ thiện cảm với Kỳ Nghiên Tranh, đã lâu lắm rồi mới có cơ hội xả stress như vậy.

Không nghĩ ngợi gì, đầu óc trống rỗng, chỉ cần nhảy, chỉ cần đổ hết phiền muộn ra ngoài là đủ.

Nếu hôm đó, cô không rẽ gấp khi đèn xanh vừa bật, thì có lẽ đã không va phải chiếc xe tải mất lái kia.

Vừa nghĩ đến đó, lửa giận trong lòng lại bùng lên. Cô vẫn lắc mình trong điệu nhảy, ống tay áo sơ mi trắng đã tuột xuống tận cổ tay. Trì Lí giơ tay định kéo lên thì phát hiện bầu không khí quanh mình… bất thường.

Ngay cả Khúc Chi Ý, người đang quẩy sung nhất, cũng dừng lại, vẻ mặt như gặp đại địch, len lén lùi bước dưới tầm mắt của ai đó.

Chỉ còn tiếng nhạc vang lên, nhưng trong lòng Trì Lí bỗng lạnh toát, cảm giác như bị một con sói hoang hung tợn rình rập sau lưng. Hơi lạnh và mồ hôi hòa vào nhau, từ xương sống chảy dọc xuống sống lưng.

Một linh cảm xấu xuất hiện. Cô chậm rãi quay đầu lại, và trong khoảnh khắc bắt gặp người đó, toàn thân cô cứng đờ.

Giống như sét đánh ngang tai.

Hệ thống vang lên câu quen thuộc, giọng điệu thản nhiên đầy hài hước:

[Xong rồi, lần này chơi lớn quá.]

Trì Lí nghiến răng: "Câm mồm, con vẹt nhiều chuyện!"

Hai bên tự động tách ra nhường lối. Người đàn ông đứng trong ánh đèn ngược sáng, nhưng bóng tối lại hoàn toàn phủ lên cô.

Tóc anh vuốt lệch ba bảy, đen mượt rõ nếp. Sơ mi trắng xắn đến khuỷu tay, quần tây ôm sát vóc dáng cao ráo, vai khoác áo vest đen, khí thế lạnh lùng bức người.

Anh cao gần mét chín, dừng lại cách cô chỉ hai bước chân. Đôi mắt sâu thẳm hằn lên ánh lạnh, cúi nhìn cô. Giữa hai ngón tay là điếu thuốc cháy dở, khói trắng lượn lờ.

Khí thế ngông nghênh như vua chúa giữa nhân gian, khiến ngay cả tiếng nhạc cũng phải tắt ngấm.

Ánh mắt anh lướt qua đám người bên cạnh cô, rồi dừng lại trên chiếc sơ mi trắng mỏng manh sắp tuột khỏi vai. Làn da trắng mịn run lên khe khẽ theo từng nhịp hô hấp lo sợ, chiếc eo nhỏ chỉ cần vươn tay là có thể ôm trọn, khiến cảnh sắc càng thêm mờ ám.

Kỳ Nghiên Tranh thu lại ánh nhìn, tay nhẹ xoay chiếc nhẫn ngọc đen nơi ngón cái. Sắc mặt không đổi, lạnh lùng hỏi: “Lí Lí rất thích… cởϊ áσ sao?"

Trì Lí cuống cuồng kéo lại áo. Đúng là cô thấy nóng thật, nhưng bên trong vẫn mặc áo quây kín đáo mà! Đầu óc quay cuồng, cô vẫn chưa tiêu hóa nổi chuyện anh đột ngột xuất hiện ở đây.

Rõ ràng mới hôm qua anh còn nói hai ngày nữa mới về nước, thế mà giờ lại đứng đây, bắt quả tang cô đang nhảy nhót trong bar? Vài phút trước còn nhắn tin chúc ngủ ngon kia kìa!

Sao giải thích vụ nói dối bây giờ? Đàn ông mà biết bạn gái mình vừa nói dối vừa lén đi bar chắc chắn sẽ giận, đúng không?

Trán bắt đầu đổ mồ hôi lạnh. Vì quá vội, mấy chiếc nút áo cũng cài lệch. Cô ngẩng đầu, chỉ kịp thấy bóng lưng cao lớn của anh quay đi.

Không kịp sửa lại gì, Trì Lí vội vàng đuổi theo.

Bước chân anh dài, mãi đến chỗ thang máy cô mới bắt kịp. Thấy anh ấn nút tầng bốn, tay vừa rời khỏi bảng điều khiển, cô lập tức nắm lấy tay anh.

3

0

2 tuần trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.