0 chữ
Chương 2
Chương 1: Tôi bị bệnh tâm thần
Những gì đã qua, đều là khúc dạo đầu.
...
"Tôi nói thẳng nhé, tôi bị bệnh, bệnh tâm thần."
Trong phòng tiếp đón VIP, Khương Hoa Sam uể oải tựa vào ghế, hai sợi dây áo mảnh mai vắt trên đôi vai gầy thẳng tắp. Cô mặc một chiếc váy dài màu hồng nude, chỉ cần ngồi yên một chỗ cũng đủ để người ta hình dung ra thế nào là một yêu nữ hại nước hại dân.
"Hả?"
Cú sốc thị giác quá lớn khiến người đàn ông đối diện nhất thời không phản ứng kịp.
Khương Hoa Sam cau mày: "Anh hả cái gì?"
Người đàn ông tỏ vẻ lúng túng, lau mồ hôi lạnh trên trán: "Thẩm thiếu phu nhân, cô đừng nóng giận, cô có thể giải thích rõ hơn tại sao cô lại có kết luận như vậy không ạ?"
Khương Hoa Sam đáp: "Trong đầu tôi luôn xuất hiện ảo giác, lúc nào cũng nghe thấy có người... À không, là một thứ gì đó nói chuyện với tôi. Tôi tra trên mạng rồi, tôi bị tâm thần phân liệt."
Người đàn ông mở sổ bệnh án, ghi chép vài dòng rồi đặt bút xuống: "Thiếu phu nhân, là thế này, con người có thể gặp ảo giác trong nhiều trường hợp. Tôi thấy trạng thái tinh thần của cô không được tốt lắm, có lẽ cô cần một giấc ngủ ngon thì hơn."
Khương Hoa Sam ngước mắt lên, lạnh lùng nhìn người đàn ông: "Đây là kết luận cuối cùng của anh?"
"..." Người đàn ông lập tức im lặng, người trước mắt này anh ta không đắc tội nổi.
Trầm ngâm một lát, anh ta cầm bút lên lại, nghiêm túc hẳn ra: "Xin lỗi, vừa rồi là do tôi thất trách, mong Thẩm thiếu phu nhân lượng thứ. Cô có thể kể cụ thể hơn về những ảo giác của mình được không ạ?"
Khương Hoa Sam không thèm chấp nhặt, nhanh chóng nhập vai: "Trong đầu tôi thường xuyên xuất hiện một giọng nói, nó rất phiền phức, luôn xúi giục tôi làm chuyện xấu. Nếu tôi không nghe, nó sẽ điều khiển cơ thể tôi."
Một lời khai quen thuộc của bệnh nhân tâm thần.
Người đàn ông ghi chép qua loa rồi hỏi tiếp: "Cái mà cô nói có hình dạng cụ thể không?"
"Không có. Đôi khi giống một luồng sáng xanh, đôi khi lại biến thành một cuốn sách."
"Sách ư?" Người đàn ông ghi lại từ khóa vào sổ rồi hỏi: "Cô nói nó sẽ điều khiển cô, có thể nói cụ thể hơn nó đã điều khiển cô như thế nào không?"
Khương Hoa Sam ngước lên, cô sở hữu một đôi mắt hoa đào đa tình quyến rũ, nhìn ai cũng trông rất thâm tình.
"Không biết nữa, nhiều chuyện trước kia tôi không nhớ rõ, chỉ nhớ chuyện gần đây nhất."
"Mời cô nói."
Cô hơi hồi tưởng lại: "Mấy hôm trước, Phó Tuy Nhĩ lại đến gây sự với tôi. Cô ta nói những lời rất khó nghe, còn định ra tay đánh tôi, nên tôi đã bảo dì Trương đuổi cô ta ra ngoài. Nhưng nó lại xúi giục tôi gϊếŧ Phó Tuy Nhĩ. Dù tôi không ưa con ngốc đó thật, nhưng tôi chưa bao giờ có ý định lấy mạng cô ta. Vậy mà lúc tôi tỉnh táo lại, con ngốc đó đã nằm bất tỉnh trong vũng máu rồi."
Đầu bút của người đàn ông khựng lại, anh ta đột ngột ngẩng đầu.
Nếu anh ta đoán không lầm, "con ngốc" trong lời của thiếu phu nhân đây chính là cô tiểu thư họ Phó bên chi ba của nhà họ Thẩm, Phó Tuy Nhĩ.
Nhà họ Thẩm là gia tộc tài phiệt hàng đầu ở nước A. Ngày Phó Tuy Nhĩ gặp chuyện, toàn bộ ban lãnh đạo cấp cao của các bệnh viện ở cảng Kình đều bị kinh động, các chuyên gia sọ não trong và ngoài nước phải bay đến cảng Kình ngay trong đêm để hội chẩn.
...
Gửi các độc giả thân yêu cũ và mới:
Tuyến tình cảm của truyện này hơi chậm một chút, giai đoạn đầu là thanh mai trúc mã, tình cảm tuổi trẻ ngây ngô, vì tác giả thật sự không giỏi viết kiểu vừa gặp đã yêu nồng cháy. Hơn nữa, nam chính của truyện này có hơi "biếи ŧɦái" một chút, nên tình tiết vừa gặp đã yêu, ngay từ đầu đã yêu sâu đậm là không khả thi lắm. Nhưng! Vẫn là công thức quen thuộc, sau khi tình cảm thuận theo tự nhiên rồi thì... Các bạn biết đấy!
Truyện tập trung vào một nhóm nhân vật nhỏ, những cuộc giằng co trong gia tộc tài phiệt hàng đầu, những âm mưu dương mưu trong đó đều là do tác giả bịa ra cả, nên mọi người đừng khảo cứu sâu xa nhé.
Ngoài ra tên của nữ chính có nguồn gốc. Hoa Sam là một loại vai Đán (vai nữ) phát triển sau sự trỗi dậy của phụ nữ trong thế kỷ mới. Vai diễn này có sự đoan trang, trầm ổn của Thanh Y, sự hoạt bát, lanh lợi của Hoa Đán, và thậm chí còn kết hợp cả kỹ năng võ thuật của Đao Mã Đán, có thể cân được mọi loại kịch bản. Thêm nữa, nam chính không phải con riêng, không phải nhé! (Những cái khác mình sẽ không spoil nữa).
Cuối cùng, biết ơn vì đã gặp gỡ, cảm ơn sự ủng hộ, và cảm ơn các bạn đã đồng hành suốt chặng đường.
...
"Tôi nói thẳng nhé, tôi bị bệnh, bệnh tâm thần."
Trong phòng tiếp đón VIP, Khương Hoa Sam uể oải tựa vào ghế, hai sợi dây áo mảnh mai vắt trên đôi vai gầy thẳng tắp. Cô mặc một chiếc váy dài màu hồng nude, chỉ cần ngồi yên một chỗ cũng đủ để người ta hình dung ra thế nào là một yêu nữ hại nước hại dân.
"Hả?"
Cú sốc thị giác quá lớn khiến người đàn ông đối diện nhất thời không phản ứng kịp.
Khương Hoa Sam cau mày: "Anh hả cái gì?"
Người đàn ông tỏ vẻ lúng túng, lau mồ hôi lạnh trên trán: "Thẩm thiếu phu nhân, cô đừng nóng giận, cô có thể giải thích rõ hơn tại sao cô lại có kết luận như vậy không ạ?"
Khương Hoa Sam đáp: "Trong đầu tôi luôn xuất hiện ảo giác, lúc nào cũng nghe thấy có người... À không, là một thứ gì đó nói chuyện với tôi. Tôi tra trên mạng rồi, tôi bị tâm thần phân liệt."
Khương Hoa Sam ngước mắt lên, lạnh lùng nhìn người đàn ông: "Đây là kết luận cuối cùng của anh?"
"..." Người đàn ông lập tức im lặng, người trước mắt này anh ta không đắc tội nổi.
Trầm ngâm một lát, anh ta cầm bút lên lại, nghiêm túc hẳn ra: "Xin lỗi, vừa rồi là do tôi thất trách, mong Thẩm thiếu phu nhân lượng thứ. Cô có thể kể cụ thể hơn về những ảo giác của mình được không ạ?"
Khương Hoa Sam không thèm chấp nhặt, nhanh chóng nhập vai: "Trong đầu tôi thường xuyên xuất hiện một giọng nói, nó rất phiền phức, luôn xúi giục tôi làm chuyện xấu. Nếu tôi không nghe, nó sẽ điều khiển cơ thể tôi."
Người đàn ông ghi chép qua loa rồi hỏi tiếp: "Cái mà cô nói có hình dạng cụ thể không?"
"Không có. Đôi khi giống một luồng sáng xanh, đôi khi lại biến thành một cuốn sách."
"Sách ư?" Người đàn ông ghi lại từ khóa vào sổ rồi hỏi: "Cô nói nó sẽ điều khiển cô, có thể nói cụ thể hơn nó đã điều khiển cô như thế nào không?"
Khương Hoa Sam ngước lên, cô sở hữu một đôi mắt hoa đào đa tình quyến rũ, nhìn ai cũng trông rất thâm tình.
"Không biết nữa, nhiều chuyện trước kia tôi không nhớ rõ, chỉ nhớ chuyện gần đây nhất."
"Mời cô nói."
Cô hơi hồi tưởng lại: "Mấy hôm trước, Phó Tuy Nhĩ lại đến gây sự với tôi. Cô ta nói những lời rất khó nghe, còn định ra tay đánh tôi, nên tôi đã bảo dì Trương đuổi cô ta ra ngoài. Nhưng nó lại xúi giục tôi gϊếŧ Phó Tuy Nhĩ. Dù tôi không ưa con ngốc đó thật, nhưng tôi chưa bao giờ có ý định lấy mạng cô ta. Vậy mà lúc tôi tỉnh táo lại, con ngốc đó đã nằm bất tỉnh trong vũng máu rồi."
Nếu anh ta đoán không lầm, "con ngốc" trong lời của thiếu phu nhân đây chính là cô tiểu thư họ Phó bên chi ba của nhà họ Thẩm, Phó Tuy Nhĩ.
Nhà họ Thẩm là gia tộc tài phiệt hàng đầu ở nước A. Ngày Phó Tuy Nhĩ gặp chuyện, toàn bộ ban lãnh đạo cấp cao của các bệnh viện ở cảng Kình đều bị kinh động, các chuyên gia sọ não trong và ngoài nước phải bay đến cảng Kình ngay trong đêm để hội chẩn.
...
Gửi các độc giả thân yêu cũ và mới:
Tuyến tình cảm của truyện này hơi chậm một chút, giai đoạn đầu là thanh mai trúc mã, tình cảm tuổi trẻ ngây ngô, vì tác giả thật sự không giỏi viết kiểu vừa gặp đã yêu nồng cháy. Hơn nữa, nam chính của truyện này có hơi "biếи ŧɦái" một chút, nên tình tiết vừa gặp đã yêu, ngay từ đầu đã yêu sâu đậm là không khả thi lắm. Nhưng! Vẫn là công thức quen thuộc, sau khi tình cảm thuận theo tự nhiên rồi thì... Các bạn biết đấy!
Truyện tập trung vào một nhóm nhân vật nhỏ, những cuộc giằng co trong gia tộc tài phiệt hàng đầu, những âm mưu dương mưu trong đó đều là do tác giả bịa ra cả, nên mọi người đừng khảo cứu sâu xa nhé.
Ngoài ra tên của nữ chính có nguồn gốc. Hoa Sam là một loại vai Đán (vai nữ) phát triển sau sự trỗi dậy của phụ nữ trong thế kỷ mới. Vai diễn này có sự đoan trang, trầm ổn của Thanh Y, sự hoạt bát, lanh lợi của Hoa Đán, và thậm chí còn kết hợp cả kỹ năng võ thuật của Đao Mã Đán, có thể cân được mọi loại kịch bản. Thêm nữa, nam chính không phải con riêng, không phải nhé! (Những cái khác mình sẽ không spoil nữa).
Cuối cùng, biết ơn vì đã gặp gỡ, cảm ơn sự ủng hộ, và cảm ơn các bạn đã đồng hành suốt chặng đường.
1
0
6 ngày trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
