0 chữ
Chương 3
Chương 2: Giai nhân hiếm có
Lúc đó mọi người vẫn còn đang kinh ngạc, với địa vị của nhà họ Thẩm ở nước A, ai lại dám vuốt râu hùm?
Hóa ra hung thủ lại là vị Thẩm thiếu phu nhân này, thảo nào.
Trong lòng người đàn ông trăm mối ngổn ngang nhưng không dám để lộ chút nào, anh ta cẩn thận thăm dò: "Vậy nên cô nghi ngờ mình đã bị điều khiển?"
Khương Hoa Sam đáp: "Không phải nghi ngờ, mà chính là bị điều khiển."
"..." Người đàn ông nhất thời không biết nói gì.
Hành vi của vị Thẩm thiếu phu nhân này chẳng giống tâm thần phân liệt, mà càng giống đang tìm cớ thoái thác cho tội ác của mình hơn. Chắc cô ta không phải xem phim truyền hình nhiều quá, tưởng cứ đội cái mác bệnh nhân tâm thần là có thể kê cao gối ngủ yên đấy chứ?
Khương Hoa Sam nhìn thấu suy nghĩ của người đàn ông, cô khẽ hất cằm, rướn người về phía trước: "Anh là bác sĩ, không phải cảnh sát. Có cần tôi nhắc nhở anh về tố chất nghề nghiệp mà một bác sĩ tâm lý cao cấp nên có không?"
Ánh mắt thờ ơ của cô khiến người đàn ông vội vàng lắc đầu: "Không... không cần ạ."
Sự kiên nhẫn của Khương Hoa Sam cuối cùng cũng cạn kiệt. Phản ứng của người đàn ông đã cho cô biết, quyết định đến bệnh viện hôm nay ngu ngốc đến mức nào. Nhưng hôm nay cô đã khó khăn lắm mới lấy hết can đảm ra khỏi nhà, thật không cam tâm cứ thế này mà về.
Cô đứng dậy, ra lệnh từ trên cao nhìn xuống: "Kê đơn đi."
"Hả?" Người đàn ông ngớ ra.
Khương Hoa Sam nói với giọng thản nhiên: "Risperidone, Blonanserin, thuốc nào cũng được. Không gϊếŧ được nó thì gϊếŧ chết tôi đi."
"Cạch!"
Câu nói này dọa người đàn ông đánh rơi cả bút.
Khương Hoa Sam khoanh tay trước ngực, ánh mắt liếc xuống có vài phần dò xét: "Anh mà còn như vậy nữa là tôi phải nghi ngờ chuyên môn của anh đấy."
Người đàn ông hoàn hồn, lập tức cúi xuống nhặt bút. Khoảnh khắc cúi người, ánh mắt anh ta vừa vặn nhìn thấy đôi chân thon nhỏ trắng đến phát sáng, nhưng chỉ dám nhìn một cái rồi vội dời đi ngay. Giai nhân thì hiếm có, nhưng mạng nhỏ quan trọng hơn.
Vị Thẩm thiếu phu nhân này không phải dạng vừa. Cô vốn chỉ là con gái nuôi của nhà họ Thẩm, vậy mà chỉ trong mười năm đã trở thành vợ mới của người nắm quyền nhà họ Thẩm. Nghe đồn vị thiếu phu nhân này xinh đẹp bao nhiêu thì lòng dạ đen tối bấy nhiêu, tất cả những ai đắc tội với cô đều không có kết cục tốt đẹp.
Người đàn ông đành cố làm ra vẻ tươi cười: "Tôi sẽ kê đơn ngay, cô có thể qua phòng chờ VIP nghỉ ngơi một lát, y tá chuẩn bị xong thuốc sẽ mang qua cho cô."
"Được. Đừng quá lâu, tôi không thích chờ đợi."
Nói xong, Khương Hoa Sam quay người ra khỏi phòng khám. Nhưng vừa rẽ qua hành lang, cô đột nhiên nhớ ra cần phải có giấy chứng nhận nên lập tức quay lại.
Cửa phòng không đóng chặt, vừa đến gần đã nghe thấy tiếng người đàn ông đang gọi điện thoại.
"Vâng, đúng vậy! Thư ký Cao, thiếu phu nhân đi rồi ạ."
"Xem triệu chứng thì không có vấn đề gì lớn, chắc là gần đây thiếu phu nhân ngủ không ngon nên mới suy nghĩ nhiều. Lát nữa tôi sẽ đổi hết thuốc thành thuốc hỗ trợ giấc ngủ. Vâng! Được, anh chờ một lát, tôi sẽ lập tức soạn một bản bệnh án của thiếu phu nhân gửi qua cho anh."
"Vâng vâng! Không phiền đâu ạ, thư ký Cao khách sáo quá. Chào anh."
Người đàn ông cúi gập người trước điện thoại, còn khúm núm hơn cả lúc đối diện với cô.
Hóa ra hung thủ lại là vị Thẩm thiếu phu nhân này, thảo nào.
Trong lòng người đàn ông trăm mối ngổn ngang nhưng không dám để lộ chút nào, anh ta cẩn thận thăm dò: "Vậy nên cô nghi ngờ mình đã bị điều khiển?"
Khương Hoa Sam đáp: "Không phải nghi ngờ, mà chính là bị điều khiển."
"..." Người đàn ông nhất thời không biết nói gì.
Hành vi của vị Thẩm thiếu phu nhân này chẳng giống tâm thần phân liệt, mà càng giống đang tìm cớ thoái thác cho tội ác của mình hơn. Chắc cô ta không phải xem phim truyền hình nhiều quá, tưởng cứ đội cái mác bệnh nhân tâm thần là có thể kê cao gối ngủ yên đấy chứ?
Khương Hoa Sam nhìn thấu suy nghĩ của người đàn ông, cô khẽ hất cằm, rướn người về phía trước: "Anh là bác sĩ, không phải cảnh sát. Có cần tôi nhắc nhở anh về tố chất nghề nghiệp mà một bác sĩ tâm lý cao cấp nên có không?"
Sự kiên nhẫn của Khương Hoa Sam cuối cùng cũng cạn kiệt. Phản ứng của người đàn ông đã cho cô biết, quyết định đến bệnh viện hôm nay ngu ngốc đến mức nào. Nhưng hôm nay cô đã khó khăn lắm mới lấy hết can đảm ra khỏi nhà, thật không cam tâm cứ thế này mà về.
Cô đứng dậy, ra lệnh từ trên cao nhìn xuống: "Kê đơn đi."
"Hả?" Người đàn ông ngớ ra.
Khương Hoa Sam nói với giọng thản nhiên: "Risperidone, Blonanserin, thuốc nào cũng được. Không gϊếŧ được nó thì gϊếŧ chết tôi đi."
"Cạch!"
Câu nói này dọa người đàn ông đánh rơi cả bút.
Khương Hoa Sam khoanh tay trước ngực, ánh mắt liếc xuống có vài phần dò xét: "Anh mà còn như vậy nữa là tôi phải nghi ngờ chuyên môn của anh đấy."
Vị Thẩm thiếu phu nhân này không phải dạng vừa. Cô vốn chỉ là con gái nuôi của nhà họ Thẩm, vậy mà chỉ trong mười năm đã trở thành vợ mới của người nắm quyền nhà họ Thẩm. Nghe đồn vị thiếu phu nhân này xinh đẹp bao nhiêu thì lòng dạ đen tối bấy nhiêu, tất cả những ai đắc tội với cô đều không có kết cục tốt đẹp.
Người đàn ông đành cố làm ra vẻ tươi cười: "Tôi sẽ kê đơn ngay, cô có thể qua phòng chờ VIP nghỉ ngơi một lát, y tá chuẩn bị xong thuốc sẽ mang qua cho cô."
"Được. Đừng quá lâu, tôi không thích chờ đợi."
Cửa phòng không đóng chặt, vừa đến gần đã nghe thấy tiếng người đàn ông đang gọi điện thoại.
"Vâng, đúng vậy! Thư ký Cao, thiếu phu nhân đi rồi ạ."
"Xem triệu chứng thì không có vấn đề gì lớn, chắc là gần đây thiếu phu nhân ngủ không ngon nên mới suy nghĩ nhiều. Lát nữa tôi sẽ đổi hết thuốc thành thuốc hỗ trợ giấc ngủ. Vâng! Được, anh chờ một lát, tôi sẽ lập tức soạn một bản bệnh án của thiếu phu nhân gửi qua cho anh."
"Vâng vâng! Không phiền đâu ạ, thư ký Cao khách sáo quá. Chào anh."
Người đàn ông cúi gập người trước điện thoại, còn khúm núm hơn cả lúc đối diện với cô.
1
0
6 ngày trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
