TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 1
Chương 10: Trở về Thẩm Viên

Chuyện gì thế này? Không phải cô đã đồng quy vu tận với cuốn sách rách nát đó rồi sao? Sao lại quay về Thẩm Viên? Là ảo giác à?

Trương Như thấy cô không hề nhúc nhích, liền nghiêng người chỉ xuống dưới lầu. Khương Hoa Sam nhìn theo hướng tay dì Trương chỉ, lúc này mới phát hiện có người đang ngã trên bậc thang, quản gia và các dì giúp việc xúm lại một chỗ, mặt mày sợ đến tái mét.

Là Phó Tuy Nhĩ!

Chẳng lẽ cô chống cự thất bại, lại quay về ngày xảy ra xung đột với Phó Tuy Nhĩ? Phó Tuy Nhĩ bị sao vậy? Không lẽ Thư Linh lại điều khiển cô?

Ý nghĩ vừa lóe lên, Khương Hoa Sam liền nắm lấy tay Trương Như: “Dì Trương, mau gọi...”

Lời vừa thốt ra, cô sững sờ.

Giọng của cô sao lại non nớt thế này?

Đôi mắt Khương Hoa Sam chấn động, không thể tin được nhìn bàn tay mình đang đặt trên cổ tay dì Trương.

Tay... cũng nhỏ đi rồi.

Cũng lúc này, cô nhận ra nhiều điều khác thường hơn. Không chỉ tay cô, mà cả dì Trương nữa, bà đã trẻ ra, trông chỉ ngoài ba mươi.

“Mau! Mau bế cô Tuy Nhĩ về Đông Viên!”

Lúc này quản gia đã gọi bác sĩ gia đình tới, vệ sĩ làm theo lời bác sĩ bế Phó Tuy Nhĩ lên.

Khương Hoa Sam ngẩn người, lúc này mới phát hiện Phó Tuy Nhĩ cũng đã nhỏ lại.

Giấc mộng Nam Kha? Hay cô thật sự đã quay về quá khứ?

(Chú thích: Giấc mộng Nam Kha chỉ những giấc mơ hoang đường, hư ảo, phù du.)

Trương Như vẫn luôn quan sát Khương Hoa Sam. Vị cô chủ Khương này ỷ vào được ông cụ yêu thương, trước nay luôn ngang ngược kiêu ngạo, nhưng lúc này đôi tay nhỏ trắng nõn lại đang nắm lấy tay dì ấy run rẩy. Trương Như tưởng cô sợ hãi, vừa thấy thương vừa có chút mừng thầm.

Biết sợ, chứng tỏ bản tính vẫn chưa hư hỏng.

Trương Như ngồi xổm xuống, dịu giọng nói: “Cô Khương, yên tâm, cô Phó không sao đâu. Đợi cô ấy tỉnh lại, cô đến xin lỗi một tiếng, cô ấy sẽ tha thứ cho cô thôi.”

“Chị Trương chị làm gì vậy? Sam Sam còn nhỏ, có gì thì từ từ nói, chị hung dữ như vậy sẽ dọa con bé sợ đó!”

Khương Hoa Sam còn đang mơ màng, đột nhiên bị một lực kéo đi, cơn đau ở cánh tay khiến cô như bừng tỉnh khỏi cơn mê.

Có cảm giác đau? Không phải là mơ?

Cô cúi đầu, vừa hay nhìn thấy một bàn tay với bộ móng nối pha lê đang véo vào cánh tay mình. Chủ nhân của bàn tay này dùng sức rất mạnh, hoàn toàn không để ý cô bây giờ chỉ là một đứa trẻ, móng tay nhọn hoắt đã bấm sâu vào da thịt cô.

Khương Hoa Sam lờ mờ đoán được người tới là ai. Do dự một lát, cô từ từ ngẩng đầu.

Phương Mi kéo cô đến trước mặt, không thèm liếc nhìn cô lấy một cái, vẻ mặt dịu dàng nhìn Trương Như đối diện, rõ ràng là đang chờ một lời giải thích hợp lý.

Trương Như vội vàng giải thích: “Khương phu nhân, bà hiểu lầm rồi, vừa rồi tôi chỉ hơi sốt ruột chứ không có ý định hung dữ với cô chủ Khương.”

2

0

6 ngày trước

2 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.