0 chữ
Chương 28
Chương 28
Chu Minh Ngọc vừa định ngẩng đầu nhìn Dương Giản, mở lời đáp lại, thì bất ngờ Mậu Võ vung tay chém thẳng vào sau gáy nàng một chưởng.
Tên Dương Giản khốn kiếp!
Đó là ý niệm cuối cùng còn sót lại trong đầu Chu Minh Ngọc trước khi ngất lịm.
Dương Giản nhìn thân thể mềm mại của Chu Minh Ngọc dần trượt xuống, vô thức bước lên một bước, đưa tay đỡ lấy nàng.
Mậu Võ ung dung mở lời: "Ta nghe lời chủ tử đã đánh ngất nàng rồi. Thi thể tên súc sinh kia cũng đã xử lý sạch sẽ, nhưng nữ nhân này xử lý thế nào? Gϊếŧ hay ném đi?"
Hắn chờ Dương Giản lên tiếng định đoạt.
Dương Giản mặt mày tối sầm, lạnh lùng nhìn hắn: "Ngươi đúng là giỏi thật."
Chỉ một chút nữa thôi…
Chỉ cần nàng ngẩng đầu nhìn hắn một lần…
Chỉ một ánh mắt thôi là hắn có thể phán đoán được rõ ràng, rốt cuộc nàng có phải Thập Nhất Nương không?
Chu Minh Ngọc tỉnh lại thì đã là sáng ngày hôm sau.
Phía sau gáy nàng vẫn đau nhức dữ dội, chỉ hơi cử động một chút mà lông mày đã nhíu chặt.
Nàng đưa tay ấn lên chỗ bị thương, chậm rãi quay đầu nhìn quanh một vòng, xác nhận hiện tại mình đang ở trong phòng của bản thân
Chu Minh Ngọc chắc chắn mình không thiếu tay cụt chân, cũng không có vết thương nào khác, liền chậm rãi ngồi dậy khoác thêm áo ngoài rồi đẩy cửa bước ra.
Vừa hay có một nha hoàn bưng mâm sơn đi tới: “Chu cô nương tỉnh rồi à? Sao lại ra ngoài thế này?”
Chu Minh Ngọc nhận ra đó là Linh Vân, nha hoàn do Nguyễn nương tử đưa tới.
Linh Vân bước nhanh tới, một tay nâng khay sơn, tay kia đỡ lấy Chu Minh Ngọc quay trở lại phòng.
Nàng ta nhanh chóng đặt khay lên bàn, nhẹ nhàng đẩy Chu Minh Ngọc nằm trở lại giường.
“Chu cô nương có thấy chỗ nào không thoải mái không ?”
Chu Minh Ngọc hỏi: “Không phải ngươi ở bên chỗ Nguyễn đương gia sao, sao lại qua đây?”
Linh Vân lấy thuốc mỡ trên khay ra, cúi đầu nhìn vết thương sau gáy nàng: “Hôm qua Chu cô nương bị người ta ném vào bụi cây bên ngoài nơi ở của Đoan vương, thị vệ trông thấy ngọc bài trên thắt lưng của cô nương thì thông báo cho Chúc đương gia. Chúc đương gia không mang theo nha hoàn bên người, lại không muốn để người lạ đến viện của chúng ta. Dù sao ta cũng không có việc gì, sang chăm sóc Chu cô nương là được rồi.”
Nàng ta mở thuốc mỡ, nhẹ nhàng bôi lên vết thương phía sau gáy Chu Minh Ngọc, khẽ nói: “Chỗ này bầm tím một mảng lớn, may là xương cốt không sao. Ta giúp cô nương xoa thuốc, có hơi đau chút, cô nương cố gắng chịu nhé.”
Chu Minh Ngọc ngoan ngoãn xoay người, dịu giọng nói: “Đa tạ Linh Vân.”
Nguyễn nương tử thân thể yếu ớt, Linh Vân thường xuyên chăm sóc nên cũng hiểu chút y lý. Tay nàng ta vừa đủ lực, tuy có hơi đau nhưng rất nhanh đã giúp thuốc thấm đều.
Linh Vân nói: “Vậy là ổn rồi, tối nay ta lại đến thoa thuốc thêm lần nữa.”
Chu Minh Ngọc cảm tạ, vừa chỉnh lại y phục xong thì chợt nghe thấy có tiếng gõ cửa. Linh Vân ra xem, thấy là Chúc Hàm Chi thì vội vàng nghênh đón vào.
Linh Vân bưng khay lên, hành lễ với Chúc Hàm Chi: “Ta vừa bôi thuốc cho Chu cô nương xong, tối nay lại tới, không làm phiền Chúc đương gia và Chu cô nương trò chuyện nữa.”
Chúc Hàm Chi gật đầu cảm tạ, đợi nàng ta ra ngoài thì khép cửa lại, đi tới trước mặt Chu Minh Ngọc hỏi: “Hôm qua ngươi đến đó đã gặp ai?”
Chu Minh Ngọc khẽ nhíu mày: “Dương Giản gϊếŧ người, ta vừa hay nhìn thấy.”
Tên Dương Giản khốn kiếp!
Đó là ý niệm cuối cùng còn sót lại trong đầu Chu Minh Ngọc trước khi ngất lịm.
Dương Giản nhìn thân thể mềm mại của Chu Minh Ngọc dần trượt xuống, vô thức bước lên một bước, đưa tay đỡ lấy nàng.
Mậu Võ ung dung mở lời: "Ta nghe lời chủ tử đã đánh ngất nàng rồi. Thi thể tên súc sinh kia cũng đã xử lý sạch sẽ, nhưng nữ nhân này xử lý thế nào? Gϊếŧ hay ném đi?"
Hắn chờ Dương Giản lên tiếng định đoạt.
Dương Giản mặt mày tối sầm, lạnh lùng nhìn hắn: "Ngươi đúng là giỏi thật."
Chỉ một chút nữa thôi…
Chỉ cần nàng ngẩng đầu nhìn hắn một lần…
Chỉ một ánh mắt thôi là hắn có thể phán đoán được rõ ràng, rốt cuộc nàng có phải Thập Nhất Nương không?
Phía sau gáy nàng vẫn đau nhức dữ dội, chỉ hơi cử động một chút mà lông mày đã nhíu chặt.
Nàng đưa tay ấn lên chỗ bị thương, chậm rãi quay đầu nhìn quanh một vòng, xác nhận hiện tại mình đang ở trong phòng của bản thân
Chu Minh Ngọc chắc chắn mình không thiếu tay cụt chân, cũng không có vết thương nào khác, liền chậm rãi ngồi dậy khoác thêm áo ngoài rồi đẩy cửa bước ra.
Vừa hay có một nha hoàn bưng mâm sơn đi tới: “Chu cô nương tỉnh rồi à? Sao lại ra ngoài thế này?”
Chu Minh Ngọc nhận ra đó là Linh Vân, nha hoàn do Nguyễn nương tử đưa tới.
Linh Vân bước nhanh tới, một tay nâng khay sơn, tay kia đỡ lấy Chu Minh Ngọc quay trở lại phòng.
Nàng ta nhanh chóng đặt khay lên bàn, nhẹ nhàng đẩy Chu Minh Ngọc nằm trở lại giường.
“Chu cô nương có thấy chỗ nào không thoải mái không ?”
Linh Vân lấy thuốc mỡ trên khay ra, cúi đầu nhìn vết thương sau gáy nàng: “Hôm qua Chu cô nương bị người ta ném vào bụi cây bên ngoài nơi ở của Đoan vương, thị vệ trông thấy ngọc bài trên thắt lưng của cô nương thì thông báo cho Chúc đương gia. Chúc đương gia không mang theo nha hoàn bên người, lại không muốn để người lạ đến viện của chúng ta. Dù sao ta cũng không có việc gì, sang chăm sóc Chu cô nương là được rồi.”
Nàng ta mở thuốc mỡ, nhẹ nhàng bôi lên vết thương phía sau gáy Chu Minh Ngọc, khẽ nói: “Chỗ này bầm tím một mảng lớn, may là xương cốt không sao. Ta giúp cô nương xoa thuốc, có hơi đau chút, cô nương cố gắng chịu nhé.”
Chu Minh Ngọc ngoan ngoãn xoay người, dịu giọng nói: “Đa tạ Linh Vân.”
Linh Vân nói: “Vậy là ổn rồi, tối nay ta lại đến thoa thuốc thêm lần nữa.”
Chu Minh Ngọc cảm tạ, vừa chỉnh lại y phục xong thì chợt nghe thấy có tiếng gõ cửa. Linh Vân ra xem, thấy là Chúc Hàm Chi thì vội vàng nghênh đón vào.
Linh Vân bưng khay lên, hành lễ với Chúc Hàm Chi: “Ta vừa bôi thuốc cho Chu cô nương xong, tối nay lại tới, không làm phiền Chúc đương gia và Chu cô nương trò chuyện nữa.”
Chúc Hàm Chi gật đầu cảm tạ, đợi nàng ta ra ngoài thì khép cửa lại, đi tới trước mặt Chu Minh Ngọc hỏi: “Hôm qua ngươi đến đó đã gặp ai?”
Chu Minh Ngọc khẽ nhíu mày: “Dương Giản gϊếŧ người, ta vừa hay nhìn thấy.”
10
0
3 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
