TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 4
Chương 4

[Đinh! Điểm danh thành công. Chúc mừng ký chủ nhận được gói quà cho người mới và phần quà thêm: Một viên thuốc Tăng Lực.]

Thuốc Tăng Lực? Là loại uống vào hóa thành siêu nhân ấy hả?

[Thưa ký chủ, thuốc Tăng Lực có thể giúp tăng cường sức mạnh. Ngài có muốn dùng ngay không?]

Tần Duyệt Ninh vốn muốn lắc đầu nhưng sợ bị Tần Duyệt Thanh phát hiện nên chỉ trả lời trong đầu:

“Không, tôi muốn xem gói quà cho người mới trước.”

Nói xong, cô không đợi hệ thống đáp lại mà dùng ý niệm mở gói quà cho người mới ra xem.

Khi thấy nội dung trong đó, lòng cô tràn ngập vui sướиɠ.

Thì ra gói quà cho người mới là một không gian có diện tích cỡ sân bóng đá và ở rìa không gian ấy còn có một căn biệt thự ba tầng!

Tuy cô có thể dùng ý niệm để xem xét bên trong biệt thự nhưng thật ra vẫn muốn tự mình vào trong đó. Chỉ là nghĩ đến việc bên cạnh còn có một Tần Nguyệt Thanh đang ngủ, cuối cùng đành phải bỏ qua, đợi mai về lại nhà cũ rồi vào biệt thự xem cũng không muộn.

Ban đầu cô còn đang phiền não, thời cuộc sắp tới sẽ hỗn loạn nhưng thứ trong tầng hầm nhà cũ biết giấu vào đâu. Giờ thì tốt rồi, có không gian hệ thống rồi, có thể giấu hết vào trong đó. Có lẽ vì mới liên kết với hệ thống, cả đêm Tần Duyệt Ninh trong trạng thái phấn khích, gần như không ngủ được.

Hôm sau, Tần Duyệt Ninh xuất hiện trước mặt Tần Hạo Dương với đôi mắt thâm quầng rõ rệt.

“Duyệt Ninh, con không ngủ ngon sao?” Với tư cách là người cha “hiền từ”, Tần Hạo Dương thấy dáng vẻ này của cô, đương nhiên phải tỏ vẻ quan tâm hỏi han một câu.

Tần Duyệt Ninh ngáp một cái, rồi nói: “Ừm, từ nhỏ đến lớn con quen sống ở nhà cũ rồi, đột nhiên đổi chỗ nên ngủ không được.”

Vương Huệ Mẫn nghe vậy, chỉ thấy Tần Duyệt Ninh đang cố tình khoe khoang trước mặt họ rằng mình có thể sống ở nhà cũ. Trong lòng bà ta lửa giận bừng bừng. Sắc mặt Tần Hạo Dương cũng chẳng khá hơn là bao, dù sao năm xưa chính ông ta bị lão gia đuổi ra khỏi đó.

Nhưng giờ ông ta vẫn muốn moi tài sản nhà họ Tần từ tay đứa con gái “nghịch tử” này, nên chỉ có thể tiếp tục giữ hình tượng cha hiền: “Nếu vậy, lát nữa ăn sáng xong thì để Thanh Thanh với Hạo Nam đi cùng con về nhà cũ lấy chìa khóa nhé!”

Tần Duyệt Ninh chỉ cúi đầu, không đáp lời ông ta, Tần Hạo Dương thấy cô như vậy thì cho rằng cô ngầm đồng ý, lập tức nở nụ cười vui vẻ: “Cha biết mà, Duyệt Ninh là đứa hiểu chuyện, sẽ không để cha phải lo lắng.”

Tần Duyệt Ninh vẫn cúi đầu, mặc kệ ông ta tự biên tự diễn.

Cho đến khi ăn xong, cô đứng dậy: “Con ăn xong rồi, về nhà cũ trước đây. Cả đêm qua không về, chắc ông Lý lo lắm.”

Tần Hạo Dương thấy cô định rời đi, vội kéo Tần Nguyệt Thanh và Tần Hạo Nam hai đứa còn đang ăn sáng đứng dậy:

“Mau lên, hai đứa đi cùng Duyệt Ninh về nhà cũ. Có con bé dẫn theo, chắc chú Lý sẽ không ngăn cản đâu.”

Tần Nguyệt Thanh và Tần Hạo Nam từ trước đến nay chưa từng đặt chân vào nhà cũ. Khi lão gia còn sống, ông không cho cả nhà họ bước vào nửa bước.

Giờ nghe bảo được đến nhà cũ, hai chị em vui mừng ra mặt. Trước kia chỉ nghe Tần Hạo Nam kể nơi đó xa hoa cỡ nào, chưa từng có cơ hội tận mắt chứng kiến. Giờ cuối cùng cũng được như ý.

Tần Duyệt Ninh nhìn vẻ hào hứng của họ, chỉ nhếch môi cười lạnh, rồi cũng chẳng buồn để ý nữa. Muốn theo thì cứ theo đi! Dù gì theo được cũng chưa chắc vào được. Nửa tiếng sau, Tần Duyệt Ninh vừa đến trước cổng nhà cũ, đã thấy quản gia Lý đứng đợi ở cửa với vẻ mặt đầy lo lắng.

Quản gia Lý tuổi xấp xỉ với lão gia, năm nay đã sáu mươi lăm, lưng còng, tóc mai bạc trắng, thoạt nhìn chẳng khác gì ông lão bình thường. Nhưng chỉ cần chạm vào ánh mắt sắc bén kia, ai cũng có thể cảm nhận được khí thế nghiêm nghị toát ra từ ông.

0

0

6 ngày trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.