TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 3
Chương 3

Vương Huệ Mẫn nhìn cánh cửa đã đóng chặt mà lạnh lùng hừ một tiếng:

“Ông cụ đúng là hồ đồ! Không giao tài sản nhà họ Tần cho anh mà lại đưa cho con nhỏ chỉ biết tiêu tiền kia, khiến chúng ta còn phải tốn công đi đòi lại.”

Tần Hạo Dương nghe vậy sắc mặt cũng trở nên khó coi. Nhưng nghĩ đến việc sắp lấy lại được khối tài sản kia thì vẻ mặt ông ta lại rạng rỡ hẳn lên.

“Ông cụ không cho thì đã sao, cuối cùng đống tài sản ấy vẫn phải thuộc về tay tôi.”

“Vẫn là anh Dương lợi hại nhất.” Vương Huệ Mẫn mặt đầy sùng bái tựa vào vai ông ta.

Tần Hạo Dương ôm lấy bà ta, ánh mắt tràn ngập sự đắc ý.

“Dĩ nhiên rồi, người đàn ông của em phải giỏi nhất chứ.”

“Anh thật đáng ghét!”

Hai người vừa nói vừa cười rồi chậm rãi bước vào phòng, căn phòng khách cũng trở lại với sự yên tĩnh.

Ở một căn phòng khác, Tần Duyệt Ninh nằm im trên giường nhưng không tài nào ngủ được. Tần Duyệt Thanh bên cạnh thấy cô chẳng động đậy gì, chờ một lúc thì cho rằng cô đã ngủ.

“Chị Duyệt Ninh, chị ngủ rồi à?” Giọng cô ta vang lên trong căn phòng yên tĩnh.

Tần Duyệt Ninh chẳng buồn để ý, cứ nhắm mắt giả vờ ngủ.

Tần Duyệt Thanh gọi mấy tiếng thấy không có phản ứng thì chắc chắn rằng chị gái đã ngủ say. Cô ta lặng lẽ bò dậy bắt đầu sờ soạng khắp người Tần Duyệt Ninh.

Cô ta hoàn toàn không tin chuyện ông cụ không đưa chìa khóa cho chị gái nên định nhân lúc cô ngủ mà tìm kiếm trên người.

Nếu tìm được chìa khóa thì ba mẹ sẽ không cần phải tiếp tục giả vờ nữa. Quan trọng hơn là cô ta sẽ được khen ngợi.

Tần Duyệt Thanh tưởng tượng ra cảnh mình đưa chìa khóa rồi ba mẹ mỉm cười vui vẻ tán thưởng mình, ánh mắt càng thêm hăng hái.

Tuy Tần Duyệt Ninh giả vờ ngủ nhưng khi cảm nhận được tay của đối phương lần mò trên người, cô đã đoán ra ý định của cô ta.

Nhìn cô ta lục lọi hết lần này đến lần khác, Tần Duyệt Ninh bắt đầu thấy bực bội liền trở mình quay mặt ra ngoài.

Tần Duyệt Thanh giật mình hoảng hốt vì tưởng mình mạnh tay quá khiến chị gái tỉnh giấc.

Cô ta cẩn thận ghé sát mắt nhìn, thấy Tần Duyệt Ninh vẫn nhắm mắt.

Phù!

May quá, cứ tưởng con nhỏ này tỉnh thật rồi!

Nhưng dù vậy cô ta cũng không dám tiếp tục lục lọi nữa. Nếu làm hỏng việc, chắc chắn ba sẽ không tha cho cô ta.

Không còn bị quấy rầy, Tần Duyệt Ninh nhắm mắt định ngủ tiếp thì bỗng có một giọng nói điện tử máy móc vang lên trong đầu.

[Đinh! Phát hiện thể chất phù hợp, đang tiến hành liên kết...]

Tần Duyệt Ninh “...”

Gì vậy trời?

Cô hé mắt nhìn, thấy Tần Duyệt Thanh bên cạnh không có chút phản ứng nào.

Chẳng lẽ chỉ mình cô nghe thấy?

Còn đang hoang mang thì giọng nói kia lại vang lên lần nữa.

[Đinh! Hệ thống điểm danh mỗi ngày đã liên kết thành công.]

Hệ thống điểm danh mỗi ngày sao? Thứ gì quái lạ thế này?

Lẽ nào đây là phúc lợi trời ban khi xuyên sách?

Cô còn đang âm thầm suy đoán thì giọng nói máy móc kia lại cất lên:

[Thưa ký chủ, chỉ cần mỗi ngày điểm danh một lần sẽ nhận được phần thưởng ngẫu nhiên.]

Lần này thật sự khiến Tần Duyệt Ninh giật mình.

Thứ này... còn đọc được cả suy nghĩ?

[Thưa ký chủ, hệ thống đã liên kết với linh hồn của ngài, nên ngài có thể trực tiếp dùng ý niệm để trò chuyện với hệ thống.]

Nghe giải thích xong cô mới hiểu ra: Hóa ra hệ thống này đã gắn liền với linh hồn cho nên chỉ mình cô mới nghe thấy, khó trách Tần Duyệt Thanh không phản ứng gì.

Vốn không ngủ được nên cô quyết định nghiên cứu hệ thống kỳ lạ này.

“Nếu đã liên kết hệ thống thì sao không thấy có gói quà cho người mới?”

Tần Duyệt Ninh đặt câu hỏi trong đầu, nhớ lại trong mấy cuốn tiểu thuyết đời trước từng đọc, hễ có hệ thống thì thế nào cũng có quà.

[Thưa ký chủ, gói quà cho người mới chỉ mở sau khi ký chủ điểm danh lần đầu.]

“Vậy tôi muốn điểm danh ngay bây giờ.”

0

0

6 ngày trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.