TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 5
Chương 5

Chương 5

“Ông Lý ạ.” Tần Duyệt Ninh giữ nguyên cách xưng hô của “nguyên chủ”, chào ông bằng giọng thân mật.

Vừa thấy bóng cô, vẻ lo lắng trên mặt quản gia Lý lập tức biến mất.

“Tiểu thư Duyệt Ninh, sao giờ cô mới về, tôi lo muốn chết!” Ông thậm chí còn nghĩ, nếu hôm nay cô không về, ông sẽ đích thân đến tìm Tần Hạo Dương đưa cô về lại.

Thật ra hôm qua, khi Tần Hạo Dương đến đón Duyệt Ninh, ông đã định khuyên cô đừng đi. Nhưng khi thấy ánh mắt khao khát của cô dành cho người cha kia, ông lại không đành lòng ngăn cản. Ông đã chứng kiến cô lớn lên, biết rõ cô khao khát tình cha đến mức nào.

“Cháu không sao đâu ông, ông đừng lo.” Tần Duyệt Ninh mỉm cười trấn an.

Dù cô nói vậy, quản gia Lý vẫn cẩn thận quan sát kỹ lưỡng, thấy thật sự không có chuyện gì mới yên tâm hẳn: “Tiểu thư, chắc cô vẫn chưa ăn sáng nhỉ? Tôi đã bảo bà Vương chuẩn bị sẵn rồi, cô mau vào ăn chút gì đi!” quản gia Lý thúc giục.

Tần Duyệt Ninh gật đầu. Quả thật nãy giờ ở chỗ Tần Hạo Dương, cô vẫn chưa ăn no. Vừa thấy cô chuẩn bị vào trong, Tần Nguyệt Thanh và Tần Hạo Nam lập tức lẽo đẽo theo sau...

Sắc mặt quản gia Lý chợt tối sầm lại, sau đó bước tới chặn hai chị em họ lại.

“Đã đưa tiểu thư Ninh Ninh về thì mời hai người quay về đi. Khi lão gia còn sống đã từng dặn rõ, nơi này không phải chỗ các người nên tới. Mong cô đừng làm khó người hầu như tôi.”

Giọng quản gia Lý lạnh băng, mang theo khí thế không cho phép cãi lại. Khí thế ấy khiến cả Tần Duyệt Thanh lẫn Tần Hạo Nam giật mình hoảng hốt.

“Ông Lý, bọn cháu...” Tần Duyệt Thanh định lên tiếng giải thích nhưng chưa kịp nói hết câu đã bị quản gia Lý ngắt lời.

“Cô gái này, phiền cô đừng nhận bừa thân thích. Tôi chỉ là quản gia ở nhà cũ họ Tần, không phải người thân của cô, nên mong cô nói năng cẩn trọng.”

Tần Duyệt Thanh đành bất lực, chỉ còn biết đưa ánh mắt cầu cứu nhìn sang Tần Duyệt Ninh.

“Chị Duyệt Ninh, chẳng phải chị đã hứa với ba sẽ đưa bọn em về nhà cũ sao? Giờ chị cứ đứng nhìn bọn em bị chặn ngoài cửa như thế, không sợ lát nữa không biết ăn nói thế nào với ba à?”

Ánh mắt Tần Duyệt Ninh lạnh nhạt nhìn chị em cô ta, rồi hỏi ngược lại: “Chị đưa hai người đến nhà cũ họ Tần rồi còn gì? Còn muốn gì nữa?”

“Nhưng ông ấy không cho bọn em vào. Bọn em không vào được thì sao giúp chị tìm đồ?” Tần Duyệt Thanh cãi lại.

“Đồ tôi tự tìm được, không cần hai người giúp. Nếu không có việc gì thì có thể về được rồi. Dĩ nhiên, nếu muốn chờ ở đây tôi cũng chẳng đuổi.”

Dứt lời, Tần Duyệt Ninh không buồn liếc thêm lấy một cái, xoay người đi thẳng vào nhà cũ. Bây giờ cô đã chính thức trở về nơi này, đương nhiên chẳng cần phải dè chừng gì nữa. Hôm qua cô không dám làm căng với họ là vì sợ đám người kia bị dồn vào đường cùng, sẽ liều lĩnh bắt ép cô nhốt lại, sau đó lấy cô ra uy hϊếp quản gia Lý.

Dù sao hôm qua cô vẫn chỉ là một người bình thường, chưa có “kim thủ chỉ” bảo vệ, làm sao đối phó nổi cả nhà họ? Nhưng giờ cô đã trở về nhà cũ, không chỉ có người ủng hộ, còn có cả kim thủ chỉ giữ mạng, nên với đám Tần Duyệt Thanh chẳng cần khách sáo nữa.

Quản gia Lý vốn còn lo cô mềm lòng nhưng nghe cô nói vậy thì yên tâm phần nào. Chỉ là nhớ đến lời Tần Duyệt Thanh nói lúc nãy, ông lại cau mày lo lắng.

Sau khi đuổi hai chị em Tần Duyệt Thanh đi, quản gia Lý đóng cửa nhà cũ lại, rồi theo Tần Duyệt Ninh vào bên trong.

“Tiểu thư Ninh Ninh, vừa rồi họ nói muốn giúp cô tìm đồ... là đang nói tới cái gì vậy?” Tần Duyệt Ninh biết chuyện này không thể giấu được, mà thật ra cô cũng chẳng định giấu ông, nên kể lại hết những gì xảy ra ở nhà họ Tần tối qua, bao gồm cả âm mưu của Tần Hạo Dương.

Nghe xong, quản gia Lý tức giận đến run người: “Đúng là không thể chấp nhận nổi! Tần Hạo Dương đúng là cầm thú mà!”

0

0

6 ngày trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.