TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 2
Chương 2

Mãi đến gần đây, Tần Hạo Dương mới phát hiện ra toàn bộ tài sản của nhà họ Tần đều đứng tên Tần Duyệt Ninh.

Vì muốn lấy được số tài sản đó, ông ta đành phải đóng vai người ba hiền từ trong suốt thời gian qua.

Có lẽ do từ nhỏ không có tình cha nên Tần Duyệt Ninh trước kia chỉ nghe vài lời ngon ngọt là đã bị lừa giao hết tài sản.

“Ninh Ninh, ba là cha ruột của con, để ba giữ giùm con rồi sau này cũng để lại cho con thôi. Chỉ cần con giao ra, ba hứa sẽ bù đắp tất cả những thiếu sót với con.”

Tần Hạo Dương nói rất chân thành tha thiết, nhưng đối với Tần Duyệt Ninh hiện tại đã biết trước cốt truyện thì không có tác dụng.

Hôm nay cô giao tài sản thì ngày mai mẹ kế sẽ cho cô xuống nông thôn ngay.

Nhưng nếu lúc này cứ cứng đầu từ chối chỉ sợ cũng không có kết cục tốt.

Dù sao bây giờ cô đang thế đơn lực bạc, không thể đấu lại được cả nhà bọn họ.

Tần Duyệt Ninh suy nghĩ một lúc rồi quyết định kéo dài thời gian.

“Ba, không phải con không muốn đưa mà là lúc đó ông chỉ nói cho con chỗ cất đồ mà không đưa chìa khóa.”

“Sao có thể được? Sao ông ấy sao lại không đưa chìa khóa cho con chứ?” Tần Hạo Dương nói to.

“Ba, con nói thật mà. Nhưng cũng có thể là ông nội để chìa khóa ở nhà cũ, hay là mai con quay về đó tìm thử?” Cô nhẹ nhàng nói.

Năm đó vì nhất quyết cưới Vương Huệ Mẫn nên Tần Hạo Dương bị ông cụ đuổi khỏi nhà cũ, còn dặn rõ: “Không thể về lại nếu không được ông cho phép.”

Dù ông cụ mất đã hơn một tháng nhưng ông ta vẫn không dám bước vào nhà cũ.

Tần Hạo Dương cũng từng thử về đó nhưng lần nào cũng bị quản gia Lý chặn ngoài cửa.

Quản gia Lý theo ông cụ từ thời trẻ, lăn lộn trong thương trường nửa đời người nên tình cảm với ông cụ đã vượt qua quan hệ chủ - tớ. Trong nhà họ Tần, ngoài ông cụ ra thì chỉ có quản gia Lý là có quyền lên tiếng.

Tần Hạo Dương là con ruột nhưng cũng không dám quá lộng hành trước mặt quản gia.

Vậy nên nghe Tần Duyệt Ninh nói thế, dù không cam tâm ông ta cũng chỉ đành gật đầu đồng ý.

“Được, Ninh Ninh, mai con nhớ tìm cho kỹ nhé.”

“Ba, hay là bây giờ con về nhà cũ tìm luôn đi.”

Ban đầu cô sống ở đó, vì Tần Hạo Dương muốn lấy tài sản nên mới dùng chiêu tình cảm dụ cô rời khỏi nhà cũ.

“Ninh Ninh, trời cũng tối rồi hay là để mai Thanh Thanh và Hạo Nam đi cùng con nhé!”

Tần Hạo Dương vất vả lắm mới dụ được Tần Duyệt Ninh rời khỏi nhà cũ, tất nhiên không muốn để cô quay lại đó một mình.

Tần Duyệt Ninh chau mày, ngập ngừng nói: “Ba, lúc còn sống ông nội từng dặn là không cho hai người họ tới nhà cũ. Dù có đi cùng con thì chắc chắn ông Lý cũng sẽ không cho họ vào.”

“Không sao, nếu mai con dẫn họ theo thì chú Lý sẽ không ngăn cản đâu.”

Thấy thái độ của ba ruột không cho phép phản bác nên Tần Duyệt Ninh cúi đầu nhẹ giọng đáp lại.

“Vâng, được ạ.”

Tần Hạo Dương thấy cô đồng ý, ánh mắt lập tức hiện rõ vẻ đắc ý.

Hừ, ông cụ Tần không để lại tài sản cho ông ta thì đã sao. Chỉ cần buông vài câu ngon ngọt lừa con nhỏ này, cuối cùng đống của cải ấy cũng rơi vào tay ông ta thôi.

“Tối nay con ngủ cùng Thanh Thanh nhé! Hai chị em nhân cơ hội này vun đắp tình cảm một chút.”

Nói xong ông ta liếc mắt ra hiệu cho Tần Duyệt Thanh đang đứng bên cạnh.

Tần Duyệt Thanh lập tức bước tới khoác lấy tay Tần Duyệt Ninh: “Chị, để em dẫn chị về phòng em nhé!”

Cô ta chẳng chờ cô mở miệng đã kéo tay cô vào phòng.

Trong phòng khách, Vương Huệ Mẫn lo lắng nhìn Tần Hạo Dương rồi khẽ hỏi:

“Cách này... thật sự có tác dụng không?”

Tần Hạo Dương tràn đầy tự tin đáp: “Yên tâm đi, từ nhỏ con nhóc đó đã khao khát được tôi thương yêu, giờ tỏ ra ân cần như thế chắc nó đã cảm động chết rồi. Chẳng qua là vấn đề sớm muộn mà thôi.”

0

0

6 ngày trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.