0 chữ
Chương 22
Chương 22
Không có quần áo thì sao mà ra ngoài được? Chẳng lẽ lại mặc mỗi cái áo ba lỗ với quần đùi mà đi ra? Bị người ta nhìn thấy thì có mà chết ngập trong nước miếng. Cuối cùng, Vương Huệ Mẫn đành lấy tấm ga giường quấn quanh người, rồi mới bước ra khỏi phòng.
Vừa ra đến phòng khách, thấy cảnh tượng trước mặt, suýt chút nữa bà ta đã ngất xỉu tại chỗ. Không cam lòng, bà ta lại vào bếp xem thử, kết quả phát hiện bếp trống trơn, đừng nói đến lương thực, đến cả một hạt muối cũng không còn.
Vương Huệ Mẫn lại hét lên một tiếng ai oán: “Tên trộm mất nết nào mà dọn sạch đồ nhà chúng tôi thế này? Không chừa cho chúng tôi một con đường sống luôn à!”
Nghe tiếng la, Tần Hạo Dương cũng quấn một chiếc chăn từ trong phòng đi ra. Thấy tình hình trong phòng khách và nhà bếp, ông ta nghẹn họng, cảm giác như có cái gì mắc kẹt trong cổ, nuốt không trôi, nhả không được.
Tần Duyệt Thanh và Tần Hạo Nam cũng nối bước đi ra, vừa nhìn thấy cảnh tượng ngoài kia, cả hai đều trợn tròn mắt, không tin nổi vào những gì mình đang thấy. Tiếng than khóc vang lên không dứt trong nhà, khiến hàng xóm xung quanh kéo nhau tụ tập ngoài sân.
“Sao vậy nhỉ? Sao nghe tiếng la thảm thiết phát ra từ trong này?”
“Trời ơi, đừng nói là trong đó có chuyện gì rồi nha?”
“Nếu thật sự xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ? Mau báo công an đi!” Có người đề nghị.
Thế là có người nhiệt tình chạy đi báo công an. Chẳng bao lâu sau, công an đến nơi. Nghe thấy động tĩnh ngoài sân, Vương Huệ Mẫn còn chưa kịp ra mở cửa thì công an đã phá cửa xông vào. Vừa vào nhà, thấy Vương Huệ Mẫn quấn ga giường, Tần Hạo Dương quấn chăn bông, mấy anh công an đều sững người tại chỗ.
Chuyện gì thế này?
Nhà này nghèo đến mức không mua nổi quần áo nữa rồi sao? Ra đường mà quấn ga giường với chăn bông là sao? Vương Huệ Mẫn vừa thấy công an như thấy cứu tinh, chưa kịp để họ hỏi han gì, đã lao tới túm lấy cánh tay một anh công an.
“Đồng chí công an, anh nhất định phải làm chủ cho nhà chúng tôi!” Có lẽ vì bà ta cử động quá mạnh, nên chưa nói hết câu thì ga giường quấn người đã bung ra.
Vương Huệ Mẫn chỉ mặc mỗi áo ba lỗ và quần đùi, cứ thế mà phơi bày giữa thanh thiên bạch nhật.
“Trời ơi! Gì thế này? Nhà này sao không mặc nổi quần áo mà cứ thế chạy ra ngoài à?”
Đám đông xôn xao bàn tán, viên công an bị cô túm lấy vội quay đầu sang hướng khác, rồi nhẹ giọng khuyên: “Chị gái, có gì từ từ nói. Trước hết chị nên mặc đồ cho chỉnh tề rồi hãy ra đây.”
Những công an còn lại cũng vội vàng dời mắt, cảnh tượng này đúng là quá mức đau mắt. Vương Huệ Mẫn xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt, luống cuống cúi xuống nhặt tấm ga giường lên quấn lại, Tần Hạo Dương đứng bên cạnh thì mặt sầm lại.
Vương Huệ Mẫn là người phụ nữ của ông ta, vậy mà giữa chốn đông người lại bị nhìn thấy hết, cảm giác này khác gì bị đội mũ xanh?
Còn Vương Huệ Mẫn thì chẳng hề hay biết suy nghĩ của Tần Hạo Dương, bà ta quấn lại ga giường xong nhào tới khóc lóc kể lể với mấy công an: “Đồng chí công an, nhà chúng tôi bị trộm! Tên khốn đó không chỉ cuỗm hết đồ đạc mà ngay cả quần áo cũng không tha. Anh nhất định phải bắt được hắn cho chúng tôi!”
Vừa khóc, bà ta vừa dùng ga giường lau nước mắt.
Nghe cô nói thế, ánh mắt mọi người cũng rời khỏi bộ dạng chướng mắt kia, chuyển sang nhìn vào trong nhà. Khi nãy Vương Huệ Mẫn mở cửa chính nhà giữa ra, nên lúc này mọi người ngoài sân đều có thể nhìn rõ tình hình bên trong qua cánh cửa mở toang ấy.
Khi nhìn thấy phòng khách trống trơn bên trong, tất cả mọi người đều sững sờ tại chỗ. Chuyện này thật sự quá mức khó tin. Chỉ trong một đêm ngắn ngủi, tên trộm nào có thể làm được chuyện dọn sạch cả căn phòng thế này chứ? Hơn nữa, khi di chuyển những món đồ nội thất lớn như vậy, cho dù có cẩn thận đến đâu cũng không thể hoàn toàn không phát ra chút âm thanh nào.
Vừa ra đến phòng khách, thấy cảnh tượng trước mặt, suýt chút nữa bà ta đã ngất xỉu tại chỗ. Không cam lòng, bà ta lại vào bếp xem thử, kết quả phát hiện bếp trống trơn, đừng nói đến lương thực, đến cả một hạt muối cũng không còn.
Vương Huệ Mẫn lại hét lên một tiếng ai oán: “Tên trộm mất nết nào mà dọn sạch đồ nhà chúng tôi thế này? Không chừa cho chúng tôi một con đường sống luôn à!”
Nghe tiếng la, Tần Hạo Dương cũng quấn một chiếc chăn từ trong phòng đi ra. Thấy tình hình trong phòng khách và nhà bếp, ông ta nghẹn họng, cảm giác như có cái gì mắc kẹt trong cổ, nuốt không trôi, nhả không được.
“Sao vậy nhỉ? Sao nghe tiếng la thảm thiết phát ra từ trong này?”
“Trời ơi, đừng nói là trong đó có chuyện gì rồi nha?”
“Nếu thật sự xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ? Mau báo công an đi!” Có người đề nghị.
Thế là có người nhiệt tình chạy đi báo công an. Chẳng bao lâu sau, công an đến nơi. Nghe thấy động tĩnh ngoài sân, Vương Huệ Mẫn còn chưa kịp ra mở cửa thì công an đã phá cửa xông vào. Vừa vào nhà, thấy Vương Huệ Mẫn quấn ga giường, Tần Hạo Dương quấn chăn bông, mấy anh công an đều sững người tại chỗ.
Chuyện gì thế này?
“Đồng chí công an, anh nhất định phải làm chủ cho nhà chúng tôi!” Có lẽ vì bà ta cử động quá mạnh, nên chưa nói hết câu thì ga giường quấn người đã bung ra.
Vương Huệ Mẫn chỉ mặc mỗi áo ba lỗ và quần đùi, cứ thế mà phơi bày giữa thanh thiên bạch nhật.
“Trời ơi! Gì thế này? Nhà này sao không mặc nổi quần áo mà cứ thế chạy ra ngoài à?”
Đám đông xôn xao bàn tán, viên công an bị cô túm lấy vội quay đầu sang hướng khác, rồi nhẹ giọng khuyên: “Chị gái, có gì từ từ nói. Trước hết chị nên mặc đồ cho chỉnh tề rồi hãy ra đây.”
Vương Huệ Mẫn là người phụ nữ của ông ta, vậy mà giữa chốn đông người lại bị nhìn thấy hết, cảm giác này khác gì bị đội mũ xanh?
Còn Vương Huệ Mẫn thì chẳng hề hay biết suy nghĩ của Tần Hạo Dương, bà ta quấn lại ga giường xong nhào tới khóc lóc kể lể với mấy công an: “Đồng chí công an, nhà chúng tôi bị trộm! Tên khốn đó không chỉ cuỗm hết đồ đạc mà ngay cả quần áo cũng không tha. Anh nhất định phải bắt được hắn cho chúng tôi!”
Vừa khóc, bà ta vừa dùng ga giường lau nước mắt.
Nghe cô nói thế, ánh mắt mọi người cũng rời khỏi bộ dạng chướng mắt kia, chuyển sang nhìn vào trong nhà. Khi nãy Vương Huệ Mẫn mở cửa chính nhà giữa ra, nên lúc này mọi người ngoài sân đều có thể nhìn rõ tình hình bên trong qua cánh cửa mở toang ấy.
Khi nhìn thấy phòng khách trống trơn bên trong, tất cả mọi người đều sững sờ tại chỗ. Chuyện này thật sự quá mức khó tin. Chỉ trong một đêm ngắn ngủi, tên trộm nào có thể làm được chuyện dọn sạch cả căn phòng thế này chứ? Hơn nữa, khi di chuyển những món đồ nội thất lớn như vậy, cho dù có cẩn thận đến đâu cũng không thể hoàn toàn không phát ra chút âm thanh nào.
0
0
4 ngày trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
