TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 23
Chương 23

Mấy cảnh sát có mặt hiển nhiên cũng chưa từng gặp phải tình huống như thế. Trong một đêm, toàn bộ đồ đạc trong căn nhà đều bị lấy sạch, không một ai phát hiện, kể cả chủ nhà lẫn hàng xóm xung quanh. Điều đó chỉ có thể chứng minh rằng đây không phải hành động của một cá nhân, mà rõ ràng là một vụ trộm có tổ chức và tính toán từ trước.

Nhưng sau khi vào trong kiểm tra kỹ lưỡng, họ lại không tìm thấy chút manh mối nào.

Tần Duyệt Ninh, lúc này đang dán bùa tàng hình, sau khi thưởng thức vẻ mặt sa sút của cả nhà Tần Hạo Dương, nhân lúc các cảnh sát đang bận điều tra hiện trường, lén nhét lại sổ hộ khẩu của nhà hắn vào trong phòng, đặt lên giường của gã bố cặn bã.

Dù sao cô cũng đã báo danh cho Tần Duyệt Thanh và Tần Hạo Nam đi xuống nông thôn, tiền trong sổ tiết kiệm cũng rút hết, sổ hộ khẩu giữ lại cũng chẳng có giá trị gì nữa. Làm xong tất cả, cô cũng không nấn ná thêm, quyết định tranh thủ lúc Tần Hạo Dương còn chưa kịp phản ứng, đến xem mấy căn nhà đứng tên hắn.

Ngay khi vừa rời khỏi nhà họ Tần, âm thanh của hệ thống lại vang lên trong đầu cô.

[Ký chủ vẫn chưa điểm danh hôm nay. Xin hỏi ký chủ có muốn điểm danh ngay bây giờ không?]

Tần Duyệt Ninh lúc này mới nhớ ra, vì cả ngày nay bận xử lý đám người nhà họ Tần, nên quên mất chuyện điểm danh.

“Tôi muốn điểm danh.” Cô trả lời hệ thống bằng ý niệm.

[Đinh! Điểm danh thành công. Chúc mừng ký chủ nhận được: quyền sử dụng kỹ năng tìm báu vật 3 lần, 50 cân thịt heo nuôi tự nhiên, 10 cân trứng gà quê.]

Nghe xong phần thưởng, ánh mắt Tần Duyệt Ninh lập tức hiện lên vẻ vui mừng.

Không ngờ hôm qua cô mới lầm bầm với hệ thống một câu, hỏi sao không phát thưởng đúng thứ cô đang thiếu nhất, vậy mà hệ thống “thức thời” tặng đúng mấy thứ đó luôn. Hôm qua là 100 cân gạo, 100 cân bột mì và 50 cân dầu lạc; hôm nay là thịt heo và trứng gà. Không biết ngày mai sẽ là gì nữa.

Tần Duyệt Ninh bất giác có chút mong chờ nhưng rồi lại nhớ ra việc chính, quyết định tạm gác lại niềm vui. Sau khi rời khỏi nhà họ Tần, cô men theo địa chỉ trong giấy tờ nhà đất để đi xem mấy căn nhà đứng tên Tần Hạo Dương.

Vì vẫn đang dán bùa tàng hình, nên cô không sợ bị người khác phát hiện. Những căn nhà mà Tần Hạo Dương mua nằm khá gần nhau, nên chẳng mấy chốc cô đã ghé qua hết một lượt. Không ngờ lại thật sự tìm thấy một căn có mật thất.

Không gian bên trong mật thất không lớn, chỉ tầm hơn mười mét vuông nhưng lại chứa đến mấy thùng báu vật. Tần Duyệt Ninh chẳng khách sáo gì, chẳng buồn kiểm tra mà thu hết mấy thùng đó vào không gian, sau đó khôi phục lại lối vào mật thất như ban đầu.

Khi gần đến nhà cũ, cô tìm một chỗ kín để gỡ bùa tàng hình. Vừa bước vào nhà, đã nghe dì Vương nói mình đã chuẩn bị xong, dự định mốt sẽ về quê.

Dù trước đó cô đã biết sớm muộn gì cũng phải chia tay nhưng sống chung từng ấy năm, giờ nói chia là chia, trong lòng vẫn thấy không nỡ. Nhưng cô không giỏi nói mấy lời xúc động, chỉ lặng lẽ nhìn dì Vương bằng ánh mắt đầy lưu luyến.

“Dì Vương, mốt con đưa dì ra ga tàu nhé.” Tần Duyệt Ninh nói, giọng đầy quyến luyến.

Dì Vương vội vàng xua tay: “Không, không cần đâu tiểu thư, dì tự đi được rồi, con không cần vì dì mà tốn thời gian.”

Tần Duyệt Ninh cố làm bộ giận dỗi: “Dì Vương, dì nói thế là không đúng rồi. Sao lại gọi là lãng phí thời gian được chứ? Dù sao đi nữa, mốt con nhất định sẽ tiễn dì!”

Thấy cô như vậy, dì Vương sợ cô thật sự giận, đành gật đầu đồng ý. Nói xong chuyện tiễn dì Vương, Tần Duyệt Ninh lại quay sang nhìn quản gia Lý. Ông vội nói: “Tiểu thư, tôi đợi sau khi cô đi rồi sẽ chuyển ra ngoài.”

Tần Duyệt Ninh lắc đầu: “Ông Lý, con muốn đợi đến khi thấy ông ổn định rồi mới yên tâm rời đi.”

0

0

4 ngày trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.