0 chữ
Chương 21
Chương 21
Tần Hạo Dương cảm thấy trời sập xuống ngay trước mắt. Ánh mắt ông ta nhìn về phía chỗ đặt bàn trang điểm trước kia, giờ thì trống không, chẳng còn lấy một dấu vết. Nghĩ đến đống sổ đỏ bị trộm, Tần Hạo Dương nhìn Vương Huệ Mẫn như muốn ăn tươi nuốt sống. Đó đều là những căn nhà mà ông ta dùng tiền riêng mua lén, vậy mà giờ sổ đỏ đã không cánh mà bay.
Tuy sổ đỏ có thể làm lại nhưng thủ tục thì cực kỳ rắc rối. Quan trọng nhất là lúc mua nhà, ông ta đều lén giấu phía bên nhà cũ. Nếu giờ đi làm lại mà bị phát hiện thì còn gì là kế hoạch sau này nữa?
Đúng lúc đó, Vương Huệ Mẫn như nhớ ra điều gì, chẳng buồn mặc thêm quần áo, vội từ trên giường lao xuống, bò đến lục xem chiếc hộp sắt bà ta giấu dưới gầm giường.
Khi thấy bên trong trống rỗng, Vương Huệ Mẫn lập tức hét toáng lên một tiếng “á” chói tai. Tiếng hét sắc nhọn vang khắp căn phòng, không chỉ đánh thức hai chị em ở hai phòng bên cạnh, mà còn khiến hàng xóm xung quanh cũng tò mò ngó sang sân nhà họ.
Tần Duyệt Thanh bị tiếng la làm cho choàng tỉnh, cứ tưởng Vương Huệ Mẫn gặp chuyện gì liền bật dậy khỏi giường. Đang định chạy ra ngoài thì bà ta đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.
Nhìn kỹ lại, lập tức thấy như trời đất sụp xuống trong phòng ngoài chiếc giường ra thì không còn lại bất kỳ món đồ nào. Nhưng rõ ràng tối qua trước khi ngủ mọi thứ vẫn còn y nguyên, sao chỉ ngủ một giấc mà tất cả biến mất sạch sẽ?
Điều kỳ lạ là cả đêm bà ta chẳng nghe thấy chút động tĩnh nào, thật sự quá khó tin. Không cam tâm, bà ta cúi xuống nhìn dưới gầm giường. Vừa thấy rõ tình hình bên dưới, trước mắt bà ta lập tức tối sầm.
“Ba mẹ! Mau đến đây phòng con bị trộm rồi!” Tần Duyệt Thanh hét lớn ra phía ngoài.
Phòng bên cạnh là của Tần Hạo Nam. Ban đầu, tiếng hét của Vương Huệ Mẫn đã khiến cậu khó chịu vì bị phá giấc mộng đẹp. Lúc cơn bực dọc sắp bùng lên thì lại nghe thấy tiếng la của Tần Duyệt Thanh từ phòng kế bên. Cơn tức trong người càng lúc càng lớn, trong lòng thầm rủa: Mới sáng sớm hét hò cái gì chứ? Không biết phá giấc người khác khó chịu lắm à?
Vừa nghe tiếng khóc sụt sùi, cậu bật dậy định sang mắng Tần Duyệt Thanh. Nhưng vừa ngồi dậy, quay đầu nhìn quanh phòng thì hắn chết sững.
Gì thế này?
Sao trong phòng chẳng còn lại thứ gì?
“Ba mẹ! Mau qua đây đồ đạc trong phòng con biến mất hết rồi!” Tần Hạo Nam cũng lập tức hét lớn gọi.
Ngay từ lúc nghe thấy tiếng Vương Huệ Mẫn gào khóc, sắc mặt Tần Hạo Dương đã tối sầm lại. Vừa định mở miệng mắng bà ta thì lại nghe thấy tiếng con gái hét thất thanh vì bị mất đồ. Còn chưa kịp hoàn hồn, giọng la của con trai từ phòng bên cũng vọng sang.
Tần Hạo Dương lập tức thấy đầu óc quay cuồng, linh cảm có chuyện chẳng lành càng lúc càng rõ rệt, cả người cũng chùng xuống như rơi vào hố sâu. Đêm qua có trộm vào nhà, vậy mà cả nhà không một ai hay biết, thật sự quá kỳ lạ. Giờ thì ông ta cũng chẳng rảnh trách mắng Vương Huệ Mẫn nữa, quay sang bảo: “Mau ra ngoài xem có chuyện gì!”
Thực ra ông ta cũng định tự mình ra xem nhưng vừa đứng dậy thì mới nhận ra bản thân còn chưa mặc đồ.
Ông ta lục tung giường lên tìm một hồi mà không thấy lấy một mảnh quần áo. Tên trộm khốn kiếp kia đúng là quá táo tợn, đến cả một bộ đồ cũng không chừa lại cho họ. Ông ta lại không thể cứ thế mà tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ bước ra ngoài, đành phải bảo Vương Huệ Mẫn ra xem thử tình hình.
Vương Huệ Mẫn chẳng nghĩ ngợi gì, vừa định bước ra thì mới giật mình nhận ra trên người mình chỉ mặc mỗi chiếc áo ba lỗ và quần đùi. Cô quay lại giường, định tìm quần áo mình đã cởi tối qua nhưng lục mãi cũng không thấy gì.
“Quần áo đâu rồi? Sao quần áo của chúng ta biến mất hết vậy? Chẳng lẽ tên trộm khốn nạn đó ngay cả quần áo cũng lấy luôn rồi sao?” Vương Huệ Mẫn hoảng loạn lẫn xấu hổ, mặt tái mét.
Tuy sổ đỏ có thể làm lại nhưng thủ tục thì cực kỳ rắc rối. Quan trọng nhất là lúc mua nhà, ông ta đều lén giấu phía bên nhà cũ. Nếu giờ đi làm lại mà bị phát hiện thì còn gì là kế hoạch sau này nữa?
Đúng lúc đó, Vương Huệ Mẫn như nhớ ra điều gì, chẳng buồn mặc thêm quần áo, vội từ trên giường lao xuống, bò đến lục xem chiếc hộp sắt bà ta giấu dưới gầm giường.
Khi thấy bên trong trống rỗng, Vương Huệ Mẫn lập tức hét toáng lên một tiếng “á” chói tai. Tiếng hét sắc nhọn vang khắp căn phòng, không chỉ đánh thức hai chị em ở hai phòng bên cạnh, mà còn khiến hàng xóm xung quanh cũng tò mò ngó sang sân nhà họ.
Nhìn kỹ lại, lập tức thấy như trời đất sụp xuống trong phòng ngoài chiếc giường ra thì không còn lại bất kỳ món đồ nào. Nhưng rõ ràng tối qua trước khi ngủ mọi thứ vẫn còn y nguyên, sao chỉ ngủ một giấc mà tất cả biến mất sạch sẽ?
Điều kỳ lạ là cả đêm bà ta chẳng nghe thấy chút động tĩnh nào, thật sự quá khó tin. Không cam tâm, bà ta cúi xuống nhìn dưới gầm giường. Vừa thấy rõ tình hình bên dưới, trước mắt bà ta lập tức tối sầm.
“Ba mẹ! Mau đến đây phòng con bị trộm rồi!” Tần Duyệt Thanh hét lớn ra phía ngoài.
Phòng bên cạnh là của Tần Hạo Nam. Ban đầu, tiếng hét của Vương Huệ Mẫn đã khiến cậu khó chịu vì bị phá giấc mộng đẹp. Lúc cơn bực dọc sắp bùng lên thì lại nghe thấy tiếng la của Tần Duyệt Thanh từ phòng kế bên. Cơn tức trong người càng lúc càng lớn, trong lòng thầm rủa: Mới sáng sớm hét hò cái gì chứ? Không biết phá giấc người khác khó chịu lắm à?
Gì thế này?
Sao trong phòng chẳng còn lại thứ gì?
“Ba mẹ! Mau qua đây đồ đạc trong phòng con biến mất hết rồi!” Tần Hạo Nam cũng lập tức hét lớn gọi.
Ngay từ lúc nghe thấy tiếng Vương Huệ Mẫn gào khóc, sắc mặt Tần Hạo Dương đã tối sầm lại. Vừa định mở miệng mắng bà ta thì lại nghe thấy tiếng con gái hét thất thanh vì bị mất đồ. Còn chưa kịp hoàn hồn, giọng la của con trai từ phòng bên cũng vọng sang.
Tần Hạo Dương lập tức thấy đầu óc quay cuồng, linh cảm có chuyện chẳng lành càng lúc càng rõ rệt, cả người cũng chùng xuống như rơi vào hố sâu. Đêm qua có trộm vào nhà, vậy mà cả nhà không một ai hay biết, thật sự quá kỳ lạ. Giờ thì ông ta cũng chẳng rảnh trách mắng Vương Huệ Mẫn nữa, quay sang bảo: “Mau ra ngoài xem có chuyện gì!”
Ông ta lục tung giường lên tìm một hồi mà không thấy lấy một mảnh quần áo. Tên trộm khốn kiếp kia đúng là quá táo tợn, đến cả một bộ đồ cũng không chừa lại cho họ. Ông ta lại không thể cứ thế mà tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ bước ra ngoài, đành phải bảo Vương Huệ Mẫn ra xem thử tình hình.
Vương Huệ Mẫn chẳng nghĩ ngợi gì, vừa định bước ra thì mới giật mình nhận ra trên người mình chỉ mặc mỗi chiếc áo ba lỗ và quần đùi. Cô quay lại giường, định tìm quần áo mình đã cởi tối qua nhưng lục mãi cũng không thấy gì.
“Quần áo đâu rồi? Sao quần áo của chúng ta biến mất hết vậy? Chẳng lẽ tên trộm khốn nạn đó ngay cả quần áo cũng lấy luôn rồi sao?” Vương Huệ Mẫn hoảng loạn lẫn xấu hổ, mặt tái mét.
0
0
4 ngày trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
