TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 17
Chương 17

Cô khẽ hắng giọng rồi nói: “Em vẫn ổn. Em gọi là muốn hỏi anh... anh còn nhớ chuyện hôn ước năm xưa của hai chúng ta không?”

Cố Lạc Trần nghe đến hai chữ “hôn ước”, tim như chùng xuống. Anh tưởng Tần Duyệt Ninh gọi điện lần này là để nói chuyện hủy hôn. Mấy năm nay, lý do khiến anh không dám liên lạc với cô, chính là vì sợ phải nghe chính miệng cô nói ra điều đó.

Dù sao năm xưa nhà anh đột ngột rời khỏi Bắc Kinh, lại cắt đứt liên hệ với nhà họ Tần suốt mấy năm, anh sợ Tần Duyệt Ninh vì chuyện đó mà giận, rồi muốn hủy bỏ hôn ước. Anh thừa nhận, với chuyện này anh có hơi trốn tránh. Luôn nghĩ chỉ cần mình không nhắc đến thì hôn ước vẫn sẽ tồn tại. Chỉ là không ngờ, dù anh có trốn tránh thế nào thì điều gì đến cũng vẫn sẽ đến.

Anh thở dài một hơi, giọng khàn khàn, cố gắng bình tĩnh: “Ừ, anh nhớ... sao vậy? Em định...” Câu “hủy hôn” anh thực sự không nói nổi. Nhưng điều anh không ngờ nhất là, lời tiếp theo của Tần Duyệt Ninh lại mang đến cho anh một niềm vui chấn động.

“Đã vậy thì... em muốn anh thực hiện hôn ước, cưới em ngay bây giờ, được không?” Cố Lạc Trần không thể tin nổi vào tai mình, niềm vui đến quá bất ngờ khiến anh tưởng mình nghe nhầm.

Anh há miệng định xác nhận lại nhưng rồi lại không dám. Lỡ đâu tất cả chỉ là ảo giác?

Trong khi đó, bên kia đầu dây, Tần Duyệt Ninh mãi không nhận được phản hồi, trong lòng trống rỗng, sắc mặt dần lộ rõ vẻ thất vọng. Cô thấp giọng nói: “Nếu anh không muốn thì thôi vậy, em...”

Chưa kịp nói hết câu, Cố Lạc Trần đã vội cắt ngang: “Anh muốn! Ai nói anh không muốn chứ! Lát nữa anh sẽ đi làm đơn xin kết hôn ngay!”

Anh hận không thể lập tức nộp luôn đơn đăng ký kết hôn. Từ giọng điệu của Cố Lạc Trần, Tần Duyệt Ninh đã nghe ra được sự sốt sắng của anh. Tuy không muốn dội gáo nước lạnh nhưng cô vẫn buộc phải nói rõ mọi chuyện.

“Cố Lạc Trần, em cần nói trước với anh một việc. Nếu kết hôn với em, rất có khả năng sẽ ảnh hưởng đến con đường quan lộ của anh. Hay là anh cứ về suy nghĩ thêm đi.”

Cố Lạc Trần đương nhiên hiểu rõ bên ngoài giờ đang dậy sóng, nên khi nghe lời này, vẻ vui mừng trên mặt anh lập tức tan biến, thay vào đó là sự lo lắng dành cho cô: “Duyệt Ninh, nhà họ Tần xảy ra chuyện gì rồi sao?” Giọng anh đầy lo âu.

Tần Duyệt Ninh lắc đầu: “Hiện tại thì chưa nhưng sau này thì khó nói. Anh có muốn cân nhắc lại không?”

Tuy cô chọn kết hôn với anh có phần vì tư lợi nhưng nếu anh không muốn, cô tuyệt đối sẽ không ép buộc. Thế nhưng, thái độ của Cố Lạc Trần lại vô cùng kiên quyết.

“Duyệt Ninh, không cần nghĩ nữa. Cả đời này anh đã chọn em rồi. Ngoài em ra, anh sẽ không nghĩ đến bất kỳ ai khác.”

Cúp máy xong, lòng Tần Duyệt Ninh vẫn không sao bình tĩnh lại. Cô không ngờ thái độ của Cố Lạc Trần lại kiên định đến mức ấy. Nhưng một khi chuyện kết hôn đã được quyết thì việc tiếp theo cô cần làm chính là nhanh chóng xử lý sạch sẽ đám người nhà họ Tần.

Cô tin chắc hai chị em Tần Duyệt Thanh sau khi về nhà thể nào cũng sẽ thêm mắm dặm muối mà báo cáo với Tần Hạo Dương. Chỉ là không biết bọn họ sẽ đối phó mình bằng cách nào.

Tuy nhiên, cô không định chờ bị động. Đời này, cô muốn ra tay trước giành thế chủ động. Dù sao ở kiếp trước, chính bọn họ đã lừa gạt toàn bộ tài sản nhà họ Tần khỏi tay cô, cuối cùng còn đày cô về nông thôn chịu khổ biết bao nhiêu năm. Giờ cô thu lại một ít “lãi” thì cũng đâu có gì quá đáng.

Tối hôm đó, khi quản gia Lý và dì Vương đã yên giấc, Tần Duyệt Ninh lặng lẽ rời khỏi nhà cũ. Rời khỏi cổng, cô đi thẳng đến sân nhà nơi Tần Hạo Dương và gia đình đang ở.

Sắp tới cổng, Tần Duyệt Ninh bất chợt nhớ đến lá bùa tàng hình mà mình nhận được hôm qua, liền hỏi hệ thống: “Hệ thống, bùa tàng hình dùng thế nào?”

0

0

4 ngày trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.