0 chữ
Chương 18
Chương 18
[Chủ nhân chỉ cần lấy bùa ra dán lên người, là có thể tàng hình suốt 24 tiếng. Nếu muốn dừng giữa chừng thì chỉ cần gỡ bùa ra là được.]
Không ngờ cách dùng lại đơn giản đến vậy. Cô làm theo lời hệ thống, lấy bùa ra rồi dán thẳng lên người. Ngay khoảnh khắc dán bùa xong, thân hình cô lập tức biến mất khỏi tầm mắt. Đây là lần đầu tiên cô sử dụng bùa tàng hình, nên khi thấy cơ thể mình biến mất không dấu vết, không khỏi kinh ngạc thán phục.
Lúc này cô mới tiếp tục đi vào sân nhà họ Tần. Nơi Tần Hạo Dương đang ở chỉ là một sân nhỏ bình thường, tất nhiên chẳng thể nào so được với nhà cũ của họ Tần. Quanh sân có xây tường bao, cao khoảng hơn một mét. Với thân thể trước kia của cô, có khi thật sự không vượt qua nổi.
Nhưng từ sau khi uống linh tuyền và dùng đại lực hoàn, sức lực lẫn độ linh hoạt của cô đều tăng đáng kể. Chỉ cần một cú lấy đà, cô đã nhẹ nhàng nhảy qua bức tường, đáp xuống sân vô cùng vững vàng. Thời đại này chẳng có gì giải trí ban đêm, nên hầu hết mọi người đều ngủ từ rất sớm.
Nhà họ Tần cũng không ngoại lệ, giờ này đã chìm vào giấc ngủ từ lâu. Tần Duyệt Ninh nhìn cánh cửa đóng chặt, đang suy nghĩ cách vào trong thì phát hiện ra cửa không hề cài then bên trong. Đúng là ông trời cũng đứng về phía mình.
Cô nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, trong phòng vọng ra tiếng ngáy khe khẽ. Rất tốt, tất cả đều đã ngủ. Lại thêm bùa tàng hình, cô càng không lo bị phát hiện. Dưới ánh trăng mờ hắt vào từ cửa sổ, cô bắt đầu hành động. Đầu tiên là thu hết bộ sofa trong phòng khách vào không gian nhưng không đặt trong biệt thự mà ném thẳng ra khoảng sân trống bên ngoài.
Thu xong sofa, cô tiếp tục lấy đi bàn trà, đài radio, tủ bếp, nồi niêu xoong chảo trong bếp, bếp than tổ ong, thùng gạo, cả đống trứng gà và rau củ mà Vương Huệ Mẫn vừa mua về chiều nay tóm lại thứ gì có thể lấy là cô lấy sạch. Lục soát xong phòng khách và bếp, cô tiếp tục tiến vào các phòng ngủ.
Đầu tiên là phòng của Tần Duyệt Thanh. Cô thu toàn bộ tủ quần áo, bàn trang điểm, cả cái hộp sắt giấu dưới gầm giường của cô ta cũng không bỏ sót. Nếu không sợ đánh thức Tần Duyệt Thanh, có khi ngay cả cái giường cũng bị cô dọn đi luôn.
Rời khỏi phòng Tần Duyệt Thanh, cô tiến sang phòng Tần Hạo Nam, thu sạch mọi thứ chỉ chừa lại cái giường hắn đang nằm. Đến cả bóng đèn cũng không tha, tháo luôn đem theo. Cuối cùng là phòng của Tần Hạo Dương và Vương Huệ Mẫn. Tuy cửa phòng có khóa nhưng với Tần Duyệt Ninh, chuyện đó chẳng phải vấn đề gì to tát. Cô nhẹ nhàng lách vài cái là mở được.
Cửa vừa mở ra, tiếng ngáy vang trời của hai người lập tức vang lên khiến cô khẽ nhíu mày. Ông bố tồi này là heo đầu thai à? Ngáy to đến mức này mà Vương Huệ Mẫn vẫn ngủ được, đúng là tài thật. Tận dụng ánh trăng, Tần Duyệt Ninh quan sát căn phòng của ông bố tồi và mụ mẹ kế độc ác. Phòng này còn rộng hơn cả phòng của chị em Tần Duyệt Thanh.
Chỉ riêng tủ quần áo đã có hai cái, ngoài ra còn có một bàn làm việc và bàn trang điểm. Trên bàn trang điểm có mấy lọ kem dưỡng da hiệu Nhã Sương, dầu sò, và một cây son. Nhưng thứ khiến Tần Duyệt Ninh ngạc nhiên nhất là một ngăn kéo của bàn lại được khóa lại.
Cô tiến lên, thu cả bàn trang điểm vào không gian của mình, sau đó là hai tủ quần áo, bàn làm việc, và mấy chiếc rương to dưới gầm giường cũng không chừa cái nào. Trước khi rời đi, cô còn cẩn thận tháo luôn bóng đèn trong phòng, rồi liếc nhìn đống quần áo chất bên giường, cũng tiện tay gom sạch mang theo.
Sau đó, cô lục soát thêm mấy phòng khác cùng phòng khách. Sau khi chắc chắn đã thu hết những thứ có thể mang đi, Tần Duyệt Ninh mới xoay người rời đi. Lúc rời khỏi, cô còn chu đáo đóng hết tất cả các cửa lại.
Không ngờ cách dùng lại đơn giản đến vậy. Cô làm theo lời hệ thống, lấy bùa ra rồi dán thẳng lên người. Ngay khoảnh khắc dán bùa xong, thân hình cô lập tức biến mất khỏi tầm mắt. Đây là lần đầu tiên cô sử dụng bùa tàng hình, nên khi thấy cơ thể mình biến mất không dấu vết, không khỏi kinh ngạc thán phục.
Lúc này cô mới tiếp tục đi vào sân nhà họ Tần. Nơi Tần Hạo Dương đang ở chỉ là một sân nhỏ bình thường, tất nhiên chẳng thể nào so được với nhà cũ của họ Tần. Quanh sân có xây tường bao, cao khoảng hơn một mét. Với thân thể trước kia của cô, có khi thật sự không vượt qua nổi.
Nhưng từ sau khi uống linh tuyền và dùng đại lực hoàn, sức lực lẫn độ linh hoạt của cô đều tăng đáng kể. Chỉ cần một cú lấy đà, cô đã nhẹ nhàng nhảy qua bức tường, đáp xuống sân vô cùng vững vàng. Thời đại này chẳng có gì giải trí ban đêm, nên hầu hết mọi người đều ngủ từ rất sớm.
Cô nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, trong phòng vọng ra tiếng ngáy khe khẽ. Rất tốt, tất cả đều đã ngủ. Lại thêm bùa tàng hình, cô càng không lo bị phát hiện. Dưới ánh trăng mờ hắt vào từ cửa sổ, cô bắt đầu hành động. Đầu tiên là thu hết bộ sofa trong phòng khách vào không gian nhưng không đặt trong biệt thự mà ném thẳng ra khoảng sân trống bên ngoài.
Thu xong sofa, cô tiếp tục lấy đi bàn trà, đài radio, tủ bếp, nồi niêu xoong chảo trong bếp, bếp than tổ ong, thùng gạo, cả đống trứng gà và rau củ mà Vương Huệ Mẫn vừa mua về chiều nay tóm lại thứ gì có thể lấy là cô lấy sạch. Lục soát xong phòng khách và bếp, cô tiếp tục tiến vào các phòng ngủ.
Rời khỏi phòng Tần Duyệt Thanh, cô tiến sang phòng Tần Hạo Nam, thu sạch mọi thứ chỉ chừa lại cái giường hắn đang nằm. Đến cả bóng đèn cũng không tha, tháo luôn đem theo. Cuối cùng là phòng của Tần Hạo Dương và Vương Huệ Mẫn. Tuy cửa phòng có khóa nhưng với Tần Duyệt Ninh, chuyện đó chẳng phải vấn đề gì to tát. Cô nhẹ nhàng lách vài cái là mở được.
Cửa vừa mở ra, tiếng ngáy vang trời của hai người lập tức vang lên khiến cô khẽ nhíu mày. Ông bố tồi này là heo đầu thai à? Ngáy to đến mức này mà Vương Huệ Mẫn vẫn ngủ được, đúng là tài thật. Tận dụng ánh trăng, Tần Duyệt Ninh quan sát căn phòng của ông bố tồi và mụ mẹ kế độc ác. Phòng này còn rộng hơn cả phòng của chị em Tần Duyệt Thanh.
Cô tiến lên, thu cả bàn trang điểm vào không gian của mình, sau đó là hai tủ quần áo, bàn làm việc, và mấy chiếc rương to dưới gầm giường cũng không chừa cái nào. Trước khi rời đi, cô còn cẩn thận tháo luôn bóng đèn trong phòng, rồi liếc nhìn đống quần áo chất bên giường, cũng tiện tay gom sạch mang theo.
Sau đó, cô lục soát thêm mấy phòng khác cùng phòng khách. Sau khi chắc chắn đã thu hết những thứ có thể mang đi, Tần Duyệt Ninh mới xoay người rời đi. Lúc rời khỏi, cô còn chu đáo đóng hết tất cả các cửa lại.
0
0
4 ngày trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
