0 chữ
Chương 16
Chương 16
Tần Duyệt Ninh gật đầu: “Vâng, đúng là cháu có ý định đó. Nhưng có đi được hay không thì còn phải gọi điện hỏi xem bên đó có đồng ý không.”
Tuy nói hai nhà đã đính ước từ nhỏ, hồi bé quan hệ cũng không tệ nhưng dù sao cũng đã bao nhiêu năm trôi qua, hơn nữa hiện tại nhà họ Tần lại đang gặp chuyện như vậy... Tần Duyệt Ninh cũng không dám chắc Cố Lạc Trần có còn muốn giữ lời hứa năm xưa hay không, nên trước khi đi, cô muốn gọi điện xác nhận trước.
Nếu anh không đồng ý thì cô chỉ còn cách khác nói thật, nếu không phải bất đắc dĩ, cô hoàn toàn không muốn chọn con đường đó. Dù gì cô cũng có ký ức kiếp trước, biết rõ điều kiện ở nông thôn gian khổ đến mức nào.
Nghe xong quyết định của Tần Duyệt Ninh, quản gia Lý và bà Vương không nói thêm gì nữa. Cuối cùng, sau khi được Tần Duyệt Ninh thuyết phục, cả hai cũng gật đầu đồng ý nghe theo sắp xếp của cô.
Quê của dì Vương ở tỉnh Tấn, người thân của bà cũng đều sống ở đó, nên dì Vương dự định sẽ quay về quê. Với quyết định này, Tần Duyệt Ninh đương nhiên tôn trọng. Cô định lúc tiễn dì Vương sẽ chuẩn bị cho bà thêm ít tiền để phòng thân, như vậy dù có trở về quê thì cuộc sống cũng không đến nỗi quá khó khăn.
Còn quản gia Lý thì sống một mình, không có người thân bên cạnh nên ông quyết định sẽ ở lại Bắc Kinh. Tuy nhiên, khi Tần Duyệt Ninh đề nghị mua cho ông một căn nhà riêng, ông lại từ chối.
“Tiểu thư Duyệt Ninh, khi lão gia còn sống đã chuẩn bị sẵn một ngôi nhà cho tôi rồi, còn để cả giấy tờ nhà đứng tên tôi, ở ngay con hẻm phía sau nhà cũ, nên cô không cần mua thêm đâu.”
Thấy vậy, Tần Duyệt Ninh cũng không nài ép, cô định đến khi sắp rời đi sẽ chuẩn bị thêm ít vật dụng và tiền bạc cho ông phòng thân. Sau khi lo liệu xong chuyện của quản gia Lý và dì Vương, Tần Duyệt Ninh quyết định gọi điện cho Cố Lạc Trần.
Nhà họ Tần có điện thoại, nên cô trực tiếp gọi từ nhà. Sau vài hồi chuông và qua khâu chuyển máy, cuộc gọi cuối cùng cũng được kết nối. Bên đầu dây kia, khi điện thoại viên nghe thấy giọng nữ, lại còn bảo tìm Đoàn trưởng Cố, trong lòng không khỏi sửng sốt.
Dù sao trong quân đội, Đoàn trưởng Cố nổi tiếng là người lạnh nhạt với phụ nữ, không ngờ hôm nay lại có một cô gái gọi điện đến tìm anh ta. Dù kinh ngạc nhưng điện thoại viên vẫn nhanh chóng chạy đi tìm Cố Lạc Trần.
Lúc đó, Cố Lạc Trần vừa từ thao trường trở về, đang định quay về ký túc xá thì bị chặn lại. Khi nghe điện thoại viên nói có một nữ đồng chí gọi điện đến tìm mình, anh cũng kinh ngạc chẳng kém gì người kia.
Trên đường đến phòng thông tin, Cố Lạc Trần cứ nghĩ mãi không ra ai lại gọi cho anh vào lúc này. Đúng lúc anh đến nơi, cuộc gọi của Tần Duyệt Ninh lại vừa kịp nối lại. Điện thoại viên bắt máy, vừa nghe đúng là người gọi lúc nãy liền vội đưa ống nghe cho anh.
“Alo, tôi là Cố Lạc Trần. Ai vậy?”
Giọng trầm khàn mang theo từ tính truyền qua điện thoại khiến tim Tần Duyệt Ninh bất giác đập mạnh.
“Alo... em là Tần Duyệt Ninh.”
Ban đầu, Cố Lạc Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh nhưng khi nghe ba chữ “Tần Duyệt Ninh”, biểu cảm anh lập tức trở nên căng thẳng và xúc động. Anh thậm chí còn nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch trong l*иg ngực.
Anh đứng thẳng dậy, tay vô thức siết chặt dây điện thoại, giọng vì quá kích động mà trở nên khàn khàn.
“Nguyệt... Duyệt Ninh, thật sự là em sao? Dạo này em thế nào rồi?” Do ở trong quân ngũ nhiều năm, lại ít liên lạc với bên ngoài nên anh gần như chẳng biết gì về tình hình của Tần Duyệt Ninh ở Bắc Kinh.
Nhưng anh cũng hiểu hiện tại ngoài kia rất loạn, nên khi nghe cô gọi điện tới, theo phản xạ nghĩ ngay cô gặp rắc rối gì đó. Bên kia điện thoại, dường như cảm nhận được sự lo lắng từ anh, tim Tần Duyệt Ninh cũng theo đó mà hồi hộp hơn.
Tuy nói hai nhà đã đính ước từ nhỏ, hồi bé quan hệ cũng không tệ nhưng dù sao cũng đã bao nhiêu năm trôi qua, hơn nữa hiện tại nhà họ Tần lại đang gặp chuyện như vậy... Tần Duyệt Ninh cũng không dám chắc Cố Lạc Trần có còn muốn giữ lời hứa năm xưa hay không, nên trước khi đi, cô muốn gọi điện xác nhận trước.
Nếu anh không đồng ý thì cô chỉ còn cách khác nói thật, nếu không phải bất đắc dĩ, cô hoàn toàn không muốn chọn con đường đó. Dù gì cô cũng có ký ức kiếp trước, biết rõ điều kiện ở nông thôn gian khổ đến mức nào.
Nghe xong quyết định của Tần Duyệt Ninh, quản gia Lý và bà Vương không nói thêm gì nữa. Cuối cùng, sau khi được Tần Duyệt Ninh thuyết phục, cả hai cũng gật đầu đồng ý nghe theo sắp xếp của cô.
Còn quản gia Lý thì sống một mình, không có người thân bên cạnh nên ông quyết định sẽ ở lại Bắc Kinh. Tuy nhiên, khi Tần Duyệt Ninh đề nghị mua cho ông một căn nhà riêng, ông lại từ chối.
“Tiểu thư Duyệt Ninh, khi lão gia còn sống đã chuẩn bị sẵn một ngôi nhà cho tôi rồi, còn để cả giấy tờ nhà đứng tên tôi, ở ngay con hẻm phía sau nhà cũ, nên cô không cần mua thêm đâu.”
Thấy vậy, Tần Duyệt Ninh cũng không nài ép, cô định đến khi sắp rời đi sẽ chuẩn bị thêm ít vật dụng và tiền bạc cho ông phòng thân. Sau khi lo liệu xong chuyện của quản gia Lý và dì Vương, Tần Duyệt Ninh quyết định gọi điện cho Cố Lạc Trần.
Dù sao trong quân đội, Đoàn trưởng Cố nổi tiếng là người lạnh nhạt với phụ nữ, không ngờ hôm nay lại có một cô gái gọi điện đến tìm anh ta. Dù kinh ngạc nhưng điện thoại viên vẫn nhanh chóng chạy đi tìm Cố Lạc Trần.
Lúc đó, Cố Lạc Trần vừa từ thao trường trở về, đang định quay về ký túc xá thì bị chặn lại. Khi nghe điện thoại viên nói có một nữ đồng chí gọi điện đến tìm mình, anh cũng kinh ngạc chẳng kém gì người kia.
Trên đường đến phòng thông tin, Cố Lạc Trần cứ nghĩ mãi không ra ai lại gọi cho anh vào lúc này. Đúng lúc anh đến nơi, cuộc gọi của Tần Duyệt Ninh lại vừa kịp nối lại. Điện thoại viên bắt máy, vừa nghe đúng là người gọi lúc nãy liền vội đưa ống nghe cho anh.
Giọng trầm khàn mang theo từ tính truyền qua điện thoại khiến tim Tần Duyệt Ninh bất giác đập mạnh.
“Alo... em là Tần Duyệt Ninh.”
Ban đầu, Cố Lạc Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh nhưng khi nghe ba chữ “Tần Duyệt Ninh”, biểu cảm anh lập tức trở nên căng thẳng và xúc động. Anh thậm chí còn nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch trong l*иg ngực.
Anh đứng thẳng dậy, tay vô thức siết chặt dây điện thoại, giọng vì quá kích động mà trở nên khàn khàn.
“Nguyệt... Duyệt Ninh, thật sự là em sao? Dạo này em thế nào rồi?” Do ở trong quân ngũ nhiều năm, lại ít liên lạc với bên ngoài nên anh gần như chẳng biết gì về tình hình của Tần Duyệt Ninh ở Bắc Kinh.
Nhưng anh cũng hiểu hiện tại ngoài kia rất loạn, nên khi nghe cô gọi điện tới, theo phản xạ nghĩ ngay cô gặp rắc rối gì đó. Bên kia điện thoại, dường như cảm nhận được sự lo lắng từ anh, tim Tần Duyệt Ninh cũng theo đó mà hồi hộp hơn.
0
0
6 ngày trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
