TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 15
Chương 15

Nghe cô nói vậy, quản gia Lý cũng không nói gì thêm.

“Cô Ninh, vậy tiếp theo chúng ta làm gì đây?” Quản gia Lý hỏi.

Tần Duyệt Ninh im lặng. Cô không biết nên mở lời với ông thế nào. Cô muốn nhân lúc nhà họ Tần chưa có động tĩnh gì, sắp xếp ổn thỏa cho quản gia Lý và bà Vương, tránh để họ bị cuốn vào rắc rối sau này. Nhưng cô biết tính ông Lý, chắc chắn ông sẽ không đồng ý.

Quản gia Lý thấy cô như vậy, tưởng cô gặp phải chuyện khó xử, liền lo lắng hỏi han...

“Cô Ninh Ninh, có chuyện gì xảy ra sao?”

Tần Duyệt Ninh suy nghĩ một lát rồi mở miệng nói: “Ông Lý, tối qua khi đang mơ, cháu mơ thấy ông nội. Ông nói bây giờ nhà họ Tần đã nổi bật quá mức, có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ bị bên trên nhắm tới thanh trừng. Ông dặn cháu, nhất định phải thu xếp cho ông và bà Vương rời đi trước khi chuyện đó xảy ra. Cháu nghĩ có thể đây là lời cảnh báo mà ông nội gửi đến, biết đâu trên thật sự đang định ra tay với nhà họ Tần.

Vì vậy cháu muốn mua cho ông và bà Vương mỗi người một căn nhà nhỏ bên ngoài. Sau khi rời khỏi nhà họ Tần, hai người có thể đón người thân đến ở cùng. Tất nhiên, nếu hai người muốn về quê thì cháu cũng sẽ sắp xếp để về đó.”

Tần Duyệt Ninh không thể nói thẳng với họ rằng chẳng bao lâu nữa nhà họ Tần sẽ bị thanh trừng, nên đành mượn cớ là ông nội báo mộng. Cô tin rằng nếu viện lý do là ông nội, quản gia Lý sẽ dễ chấp nhận hơn.

“Cô Ninh Ninh, tôi không đi đâu hết. Tôi đã sống ở nhà họ Tần hơn nửa đời người, từ lâu đã xem nơi đây là nhà mình. Tôi muốn ở lại sống chết cùng nhà họ Tần. Hơn nữa, nếu tôi rời đi rồi, cô biết phải làm sao? Tôi đã hứa với ông chủ là sẽ chăm sóc cô chu đáo, tôi không thể nuốt lời. Nếu không, sau này tôi còn mặt mũi nào mà gặp lại ông ấy nữa.” Quản gia Lý cương quyết nói.

Vừa hay bà Vương cũng bước ra, nghe thấy những lời vừa rồi của Tần Duyệt Ninh, lập tức lên tiếng: “Tiểu thư, tôi cũng không đi đâu cả. Năm xưa nếu không có nhà họ Tần ra tay cứu giúp, e rằng cả nhà tôi đã chẳng còn ai sống sót. Vậy nên dù nhà họ Tần có gặp khó khăn, tôi cũng muốn ở lại cùng chung hoạn nạn.”

Nhìn thái độ kiên quyết của hai người, Tần Duyệt Ninh thấy hơi đau đầu.

“Ông Lý, bà Vương, cháu hiểu tấm lòng của hai người. Chính vì vậy, cháu mới coi hai người như người thân trong nhà. Nhưng nếu bên trên thật sự muốn thanh trừng thì nhà họ Tần chắc chắn không tránh khỏi. Cháu không muốn thấy hai người bị liên lụy vô ích.”

“Nhưng nếu chúng tôi đi rồi, tiểu thư phải làm sao đây?” Quản gia Lý lo lắng hỏi.

Bà Vương như sực nhớ ra điều gì, vội vàng nói: “Tiểu thư, sáng nay tôi đi chợ nghe người ta đồn nhà họ Triệu sắp chuyển đến Hồng Kông. Hay là tiểu thư cũng đi cùng nhà họ Triệu đến đó tránh nạn đi? Tôi nhớ lúc sinh thời, lão gia và lão gia nhà họ Triệu quan hệ cũng không tệ. Nếu nhờ họ giúp một tay, chắc họ sẽ không từ chối đâu.”

Ánh mắt Tần Duyệt Ninh hơi lóe lên xem ra nhà họ Triệu đã nhận được tin và chuẩn bị rút về Hồng Kông. Theo trí nhớ của cô, đúng là sau khi nhà họ Triệu rời đi không lâu thì nhà họ Tần bắt đầu bị thanh trừng.

Vì vậy cô càng phải tranh thủ thời gian sắp xếp mọi chuyện, nếu không sau này sẽ càng rắc rối. Tuy nhiên, cô hoàn toàn không muốn đi theo nhà họ Triệu đến Hồng Kông như lời bà Vương nói. Chưa bàn đến chuyện khác, chỉ riêng việc Hồng Kông giờ là nơi tụ họp của đủ loại bang phái, cô là một cô gái đơn độc, dù đi cùng nhà họ Triệu cũng khó mà sống yên ổn.

Thế nên sau khi nghe bà Vương nói xong, Tần Duyệt Ninh liền lắc đầu: “Bà Vương, cháu không định đến Hồng Kông, cháu muốn đi Nam Đảo.”

Vừa nghe dứt lời, quản gia Lý như sực nhớ ra điều gì, hỏi ngay: “Cô Ninh Ninh, cô định tìm cậu nhà họ Cố sao?”

0

0

6 ngày trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.