TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 14
Chương 14

Vương Huệ Mẫn nhíu mày: “Trước đó nó chẳng phải đã đồng ý sẽ dẫn tụi con vào sao? Quản gia Lý cản lại, nó cũng không nói giúp à?”

“Con nhỏ xui xẻo đó vừa đến biệt thự như biến thành người khác, đối với tụi con thì dửng dưng lạnh nhạt. Lúc quản gia Lý chặn tụi con, nó đến nhìn cũng chẳng buồn liếc một cái.” Tần Hạo Nam giận sôi lên nói.

Tần Hạo Dương nghe xong lời con trai, sắc mặt lập tức tối sầm lại.

“Sớm biết vậy thì lúc đó không nên để con nhỏ xui xẻo đó đi dễ dàng như thế. Phải trói nó lại mới đúng. Chỉ cần nó còn trong tay chúng ta, cái tên họ Lý kia nhất định sẽ ngoan ngoãn giao ra tài sản nhà họ Tần.” Tần Hạo Dương nghiến răng nói.

Vương Huệ Mẫn góp ý: “Anh Dương, hay là mình tìm cách lừa con nhỏ đó về, rồi trói nó lại, dùng nó để uy hϊếp quản gia Lý.”

Tần Hạo Nam cũng vội vàng phụ họa: “Ba, nhất định phải bắt được con nhỏ đó!”

Chờ đến khi bắt được nó, anh ta nhất định sẽ khiến nó quỳ xuống cầu xin tha thứ, như vậy mới rửa được mối nhục hôm nay anh ta phải chịu ở biệt thự cũ. Tần Hạo Dương trầm ngâm một lúc, cuối cùng như đã quyết định xong, cất lời: “Chuyện này không thể nóng vội, phải lên kế hoạch thật kỹ.”

Thấy Tần Hạo Dương đã xiêu lòng, khóe môi Vương Huệ Mẫn khẽ nhếch lên. Từ lâu bà ta đã không ưa gì con nhỏ xui xẻo Tần Duyệt Ninh. Trước kia vì có lão già nhà họ Tần che chở, bà ta không làm được gì nó. Giờ lão già đó đã chết rồi.

Không còn ai bảo vệ con nhỏ đó nữa. Đợi sau khi moi hết tài sản nhà họ Tần từ tay nó, bà ta sẽ trực tiếp đăng ký cho nó đi vùng sâu vùng xa. Tốt nhất là để nó chết quách ở nơi đó, khỏi trở về chướng mắt nữa. Nghĩ đến đây, gương mặt Vương Huệ Mẫn rạng rỡ hẳn lên, sau đó lại kéo Tần Hạo Dương vào góc nhỏ rì rầm bàn tính.

Tần Duyệt Ninh hoàn toàn không biết vợ chồng Tần Hạo Dương và Vương Huệ Mẫn lại đang âm thầm mưu tính đối phó với cô.

Từ mật thất đi ra, cô đến thư phòng. Dù nơi này không giống phòng ngủ của ông nội có đường hầm bí mật để giấu tài sản của nhà họ Tần nhưng cũng không thiếu đồ quý giá: như loại tuyên chỉ đắt đỏ, các bản sách cổ hiếm gặp, và không ít bút lông cao cấp.

Tất cả đều là đồ ông nội cô sưu tầm lúc sinh thời. Khi rảnh rỗi, ông thích vào thư phòng luyện chữ nên dùng toàn giấy bút hạng sang. Tần Duyệt Ninh gom hết mọi thứ trong thư phòng vào không gian trữ đồ, rồi về phòng nghỉ ngơi. Đêm qua ở nhà họ Tần cô gần như không ngủ nổi, đến giờ mọi việc vừa xong, cả người cũng mệt rã rời.

Sáng hôm sau, sau khi ăn sáng, quản gia Lý hớt hải từ bên ngoài đi vào.

“Cô Ninh, mọi thứ đều đã chuyển về, có cần đưa hết vào nhà không?” Quản gia Lý cung kính hỏi.

“Ông Lý, bảo họ đưa hết vào kho tầng một đi ạ!” Nhận được chỉ thị, quản gia Lý nhanh chóng đi ra ngoài. Không lâu sau, từng thùng từng thùng đồ được chuyển vào.

Phải mất gần nửa tiếng mới chuyển xong hết. Đây là phần tài sản còn lại của nhà họ Tần. Trước kia ông nội cô để chúng trong một căn nhà khác bên ngoài. Ông hiểu rõ đạo lý “không bỏ hết trứng vào một giỏ”. Tài sản cất bên ngoài vốn do quản gia Lý trông giữ. Hôm qua, Tần Duyệt Ninh mới dặn ông chuyển hết về biệt thự cũ.

“Cô Ninh, để mấy thứ này ở biệt thự cũ thật sự ổn chứ?” Tuy trước đó cô đã rất chắc chắn rằng sẽ không có chuyện gì nhưng quản gia Lý vẫn thấy lo.

Dù gì đây cũng là công sức cả đời ông cụ vất vả gây dựng, là chỗ dựa sau này của Tần Duyệt Ninh. Nếu xảy ra chuyện gì, ông thật sự không thể nào đối mặt với niềm tin ông cụ đã đặt vào mình.

“Ông Lý, ông cứ yên tâm, chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu. Đây là tâm huyết của ông nội, cháu tuyệt đối sẽ không để bị lãng phí.” Tần Duyệt Ninh khẳng định chắc nịch.

0

0

6 ngày trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.