0 chữ
Chương 13
Chương 13
Sau đó, cô liên tiếp mở thêm vài bức khác để xem thử, toàn bộ đều là những tác phẩm có thể bán ra giá trên trời ở các buổi đấu giá thời sau. Thế nhưng kiếp trước những món báu vật quý giá này lại bị tên cha cặn bã Tần Hạo Dương lừa mất. Nghĩ tới đây, Tần Duyệt Ninh tức đến nỗi muốn thổ huyết.
Cô đặt lại tranh thư pháp vào rương, đậy nắp lại, rồi thu cả rương tranh cổ này vào biệt thự trong không gian hệ thống. Ngay sau đó, cô mở chiếc rương bên cạnh, lại là một rương đầy tranh thư pháp cổ, cô phẩy tay một cái, thu tiếp vào không gian.
Chiếc tiếp theo là một rương đầy trang sức châu báu, trong đó không ít món là đồ truyền từ cung đình thời cổ, giá trị cực kỳ đắt đỏ. Càng mở nhiều rương, Tần Duyệt Ninh càng hiểu rõ hơn sự giàu có đáng sợ của nhà họ Tần.
Nhưng sau khi mở liên tiếp hơn một trăm chiếc rương, toàn là tranh thư pháp và trang sức, lại không thấy lấy một cục vàng nhỏ, chuyện này không thể chấp nhận được! Dù trước kia ông cụ nhà họ Tần có quyên góp không ít tài sản nhưng gia nghiệp nhà họ Tần to như vậy, chẳng lẽ đến một cục vàng cũng không còn?
Nghĩ vậy, Tần Duyệt Ninh tiếp tục mở thêm mấy chục rương nữa. Cuối cùng, trong một chiếc rương gần góc tường, cô cũng thấy những thỏi vàng lấp lánh ánh vàng kim. Cô đếm sơ qua, có hơn một trăm rương đại hoàng ngư, hơn hai trăm rương tiểu hoàng ngư, tổng cộng gần năm trăm rương vàng.
Tuy những bức tranh cổ và trang sức kia cũng đáng giá nhưng dù quý giá đến đâu cũng không thể sánh được với cảnh tượng choáng ngợp khi thấy mấy trăm rương vàng lấp lánh này. Dù sao thì ánh sáng vàng rực ấy thực sự quá chói mắt, huống chi vàng ở thời nào cũng đều có giá trị. Dù là mấy năm loạn lạc nhất, vẫn có thể dùng vàng đổi lấy lương thực.
Sau đó, Tần Duyệt Ninh mở nốt những chiếc rương còn lại để kiểm tra một lượt, rồi thu toàn bộ số rương trong mật thất vào biệt thự trong không gian hệ thống. Sau khi dọn sạch rương trong mật thất, cô bắt đầu thu luôn cả dạ minh châu dùng để chiếu sáng vào không gian.
Không còn ánh sáng từ dạ minh châu, mật thất lập tức chìm vào bóng tối đen kịt, Tần Duyệt Ninh đành lấy đèn pin đã chuẩn bị từ trước ra để soi đường. Ra khỏi mật thất, cô đặt lại tủ quần áo về chỗ cũ, sau đó mới rời khỏi phòng của ông cụ Tần. Còn mấy món đồ nội thất và vật trang trí trong phòng, Tần Duyệt Ninh tính sau khi thu xếp xong cho quản gia Lý và dì Vương sẽ quay lại thu nốt.
Cùng lúc Tần Duyệt Ninh đang bận rộn thu dọn bảo vật trong mật thất thì Tần Duyệt Thanh và Tần Hạo Nam đã tức giận quay về nhà họ Tần. Tần Hạo Dương và Vương Huệ Mẫn không đi đâu, ở nhà chờ hai chị em họ mang tin vui trở về.
Vì thế, khi thấy họ trở về, Tần Hạo Dương lập tức đứng bật dậy từ ghế, giọng mang theo chút nôn nóng hỏi: “Thế nào rồi? Hai đứa tìm được chìa khóa chưa?”
Tần Hạo Dương vốn không biết tài sản nhà họ Tần được giấu ngay trong mật thất của căn nhà cũ. Trong mắt ông ta, với khối tài sản khổng lồ như vậy, chắc chắn ông cụ đã cất giấu ở một khu nhà bí mật nào đó.
Chỉ cần lấy được chìa khóa rồi dụ Tần Duyệt Ninh nói ra địa chỉ cụ thể, ông ta sẽ có thể chiếm đoạt lại toàn bộ tài sản nhà họ Tần. Hai chị em nghe thấy Tần Hạo Dương hỏi, sắc mặt càng trở nên khó coi. Tần Hạo Dương thấy vẻ mặt đó của bọn họ, tim lập tức trầm xuống.
“Sao thế? Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì rồi?”
Tần Duyệt Thanh mím môi, vẻ mặt như có điều muốn nói lại thôi. Tần Hạo Nam vừa từ biệt thự cũ trở về, trong lòng đầy một bụng tức giận, đã sớm không nhịn được, nên vừa nghe Tần Hạo Dương hỏi liền bắt đầu oán trách.
“Ba, con nhỏ xui xẻo đó căn bản không cho tụi con vào. Bọn con vừa đến cổng biệt thự đã bị quản gia Lý chặn lại.”
Cô đặt lại tranh thư pháp vào rương, đậy nắp lại, rồi thu cả rương tranh cổ này vào biệt thự trong không gian hệ thống. Ngay sau đó, cô mở chiếc rương bên cạnh, lại là một rương đầy tranh thư pháp cổ, cô phẩy tay một cái, thu tiếp vào không gian.
Chiếc tiếp theo là một rương đầy trang sức châu báu, trong đó không ít món là đồ truyền từ cung đình thời cổ, giá trị cực kỳ đắt đỏ. Càng mở nhiều rương, Tần Duyệt Ninh càng hiểu rõ hơn sự giàu có đáng sợ của nhà họ Tần.
Nghĩ vậy, Tần Duyệt Ninh tiếp tục mở thêm mấy chục rương nữa. Cuối cùng, trong một chiếc rương gần góc tường, cô cũng thấy những thỏi vàng lấp lánh ánh vàng kim. Cô đếm sơ qua, có hơn một trăm rương đại hoàng ngư, hơn hai trăm rương tiểu hoàng ngư, tổng cộng gần năm trăm rương vàng.
Tuy những bức tranh cổ và trang sức kia cũng đáng giá nhưng dù quý giá đến đâu cũng không thể sánh được với cảnh tượng choáng ngợp khi thấy mấy trăm rương vàng lấp lánh này. Dù sao thì ánh sáng vàng rực ấy thực sự quá chói mắt, huống chi vàng ở thời nào cũng đều có giá trị. Dù là mấy năm loạn lạc nhất, vẫn có thể dùng vàng đổi lấy lương thực.
Không còn ánh sáng từ dạ minh châu, mật thất lập tức chìm vào bóng tối đen kịt, Tần Duyệt Ninh đành lấy đèn pin đã chuẩn bị từ trước ra để soi đường. Ra khỏi mật thất, cô đặt lại tủ quần áo về chỗ cũ, sau đó mới rời khỏi phòng của ông cụ Tần. Còn mấy món đồ nội thất và vật trang trí trong phòng, Tần Duyệt Ninh tính sau khi thu xếp xong cho quản gia Lý và dì Vương sẽ quay lại thu nốt.
Cùng lúc Tần Duyệt Ninh đang bận rộn thu dọn bảo vật trong mật thất thì Tần Duyệt Thanh và Tần Hạo Nam đã tức giận quay về nhà họ Tần. Tần Hạo Dương và Vương Huệ Mẫn không đi đâu, ở nhà chờ hai chị em họ mang tin vui trở về.
Tần Hạo Dương vốn không biết tài sản nhà họ Tần được giấu ngay trong mật thất của căn nhà cũ. Trong mắt ông ta, với khối tài sản khổng lồ như vậy, chắc chắn ông cụ đã cất giấu ở một khu nhà bí mật nào đó.
Chỉ cần lấy được chìa khóa rồi dụ Tần Duyệt Ninh nói ra địa chỉ cụ thể, ông ta sẽ có thể chiếm đoạt lại toàn bộ tài sản nhà họ Tần. Hai chị em nghe thấy Tần Hạo Dương hỏi, sắc mặt càng trở nên khó coi. Tần Hạo Dương thấy vẻ mặt đó của bọn họ, tim lập tức trầm xuống.
“Sao thế? Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì rồi?”
Tần Duyệt Thanh mím môi, vẻ mặt như có điều muốn nói lại thôi. Tần Hạo Nam vừa từ biệt thự cũ trở về, trong lòng đầy một bụng tức giận, đã sớm không nhịn được, nên vừa nghe Tần Hạo Dương hỏi liền bắt đầu oán trách.
“Ba, con nhỏ xui xẻo đó căn bản không cho tụi con vào. Bọn con vừa đến cổng biệt thự đã bị quản gia Lý chặn lại.”
0
0
6 ngày trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
