TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 41
Chương 41

Sống hay chết, hai ngày tới sẽ rõ.

“Tối nay tôi canh gác, cậu ngủ trước đi.”

Tiểu thiếu gia sạch sẽ, kén chọn, Lục Sâm đành dọn cho Lăng Cửu Cửu một chỗ ngủ đơn giản trên sofa.

Lăng Cửu Cửu tò mò đi đến chọc vào mặt Hứa Giới, cũng nóng y chang hồi Lục Sâm phát sốt. Cậu từng tận mắt chứng kiến quá trình con người bị cắn rồi biến thành tang thi, thậm chí từng tiếp xúc. Trước kia có một người từng trói cậu, định đem về làm thí nghiệm. Về sau người đó bị cắn nhưng vẫn cõng cậu suốt đường. Cậu cảm nhận rõ ràng nhiệt độ của người đó từ ấm áp dần dần trở nên lạnh ngắt, cuối cùng hoàn toàn mất nhiệt, hóa thành tang thi.

Lục Sâm sau khi bị cắn thì nóng lên, nhưng không chết mà còn thức tỉnh dị năng.

Tóc đỏ kia cũng đang sốt, chắc sẽ không sao đâu.

“Chắc anh ta cũng không sao đâu.” Lăng Cửu Cửu chia sẻ suy nghĩ với Lục Sâm.

“Hy vọng vậy.”

Tuy lời cậu nói chẳng có căn cứ gì, nhưng Lục Sâm nghe xong cũng cảm thấy yên tâm hơn đôi chút.

Tối đến, Hứa Giới đau đến phát cuồng, Lục Sâm dùng dây trói hắn lại trên sofa, rồi ra ngoài xử lý mấy con tang thi đang lảng vảng. Cả đêm, anh không ngủ lấy một phút. Còn Hứa Giới vật vã cả đêm, đến sáng thì ngất lịm.

Sáng sớm, Lăng Cửu Cửu lại mon men đến chọc chọc hắn lần nữa. Thân nhiệt không còn quá nóng, chỉ còn ấm, chắc sắp tỉnh lại rồi.

Không ngoài dự đoán, đến chiều thì Hứa Giới tỉnh thật. Cùng lúc đó, trên người hắn phát ra những tia sét xanh “tè tè” chớp nhoáng.

“Anh Lục! Em thức tỉnh dị năng hệ lôi rồi! Dị năng cấp cao luôn đó!”

Thấy hắn thoát khỏi cơn nguy kịch, cuối cùng Lục Sâm cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

“Tối nay cậu canh, để tôi ngủ một lát.”

Không đợi Hứa Giới phấn khích chia sẻ xong, Lục Sâm đã leo lên cái ổ nhỏ của Lăng Cửu Cửu rồi ngủ một mạch.

Tâm trạng chia sẻ hừng hực của Hứa Giới bị dập tắt không thương tiếc. Hắn đảo mắt nhìn thấy Lăng Cửu Cửu đang ngồi bên cửa sổ nhìn phong cảnh, nhếch mép cười, bước đến gần.

“Tiểu Cửu Cửu, anh Hứa cho em xem ảo thuật nhé.”

Tối đến, Lục Sâm bị đánh thức...

Trong bóng tối, Lăng Cửu Cửu co ro bên cửa sổ, yếu ớt gọi tên anh bằng giọng nhỏ nhẹ đầy đáng thương và bất lực. Còn tên Hứa Giới kia không biết đã chạy đi đâu mất.

Đêm nay không trăng, tối đen như mực, trước mắt cậu là một màn đen kịt. Ở nơi lạ lẫm thế này khiến cậu có chút sợ hãi.

“Lục Sâm, anh tỉnh chưa? Lục Sâm, anh trả lời tôi đi... Lục Sâm...”

Nhìn cái dáng vẻ tội nghiệp kia, ai biết được lúc còn ở căn nhà nhỏ, cậu đã sống thế nào.

Không có anh thì cậu biết sống sao đây.

“Cửu... Cửu Cửu, tôi đây.”

Lục Sâm bước lại bên cậu, nhẹ nhàng đặt tay lên lưng vỗ về.

Lăng Cửu Cửu như vớ được cọng rơm cứu mạng, bám chặt lấy vạt áo Lục Sâm không chịu buông. Lục Sâm xoa nhẹ mái tóc mềm của cậu, hạ giọng hỏi: “Hứa Giới đâu?”

Lăng Cửu Cửu lắc đầu: “Anh ta đột nhiên ra ngoài, tôi không thấy anh ta đâu, cũng không dám gọi lớn vì sợ kéo lũ tang thi tới.”

Ngoan đến mức khiến người ta không biết phải làm sao.

Lục Sâm đưa cậu vào một căn phòng không có cửa sổ, châm một cây nến cho cậu.

15

0

3 tháng trước

12 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.