TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 40
Chương 40

Thôi vậy, chuyện mạng sống để sau hãy nói. Giờ giữ nổi cái mạng này đã là tốt lắm rồi.

Sau khi sắp xếp lại suy nghĩ, Hứa Giới bắt đầu quan sát Lăng Cửu Cửu đang ngồi ngoan ngoãn trên ghế sofa. Gương mặt tang thi nhỏ nhợt nhạt trắng bệch, nhưng khác hẳn với làn da tái xanh xám xịt của tang thi thông thường, trông giống mấy ma cà rồng cao quý trong phim hơn.

Không xét đến thân phận tang thi thì phải nói là gương mặt này khá đẹp, tinh xảo như ảnh đã qua chỉnh sửa kỹ càng.

Hứa Giới tò mò hỏi: “Tang thi nhỏ, cậu bị biến thành tang thi kiểu gì vậy? Sao còn giữ được ý thức con người?”

Người này ban nãy còn trói cậu lại, giờ lại gọi là tang thi nhỏ. Lăng Cửu Cửu tủi thân, chẳng muốn để ý đến hắn.

“Tang thi nhỏ, nói chuyện với anh một câu đi, anh biết cậu nói được tiếng người mà.”

Lăng Cửu Cửu liếc xéo hắn, bực bội nói: “Tôi tên là Lăng Cửu Cửu.”

Lục Sâm: “...”

Lăng Cửu Cửu... chẳng phải là Cửu Cửu sao?

“099? Cả tang thi cũng có mã số hả?” (Lăng Cửu Cửu phát âm giống 099)

Hứa Giới từ trước đến giờ vẫn là dạng người miệng nhanh hơn não.

Lăng Cửu Cửu ngơ ra ba giây rồi lập tức nhíu mày, cậu hừ một tiếng rồi quay phắt mặt đi, chỉ để lại cái ót cho hắn nhìn.

Lục Sâm lấy từ không gian ra một hộp thuốc, đổ cồn lên băng gạc rồi ấn mạnh vào cánh tay bị cắn của Hứa Giới.

“Sắp chết tới nơi rồi mà còn rảnh đi trêu chọc người ta.”

“Hít.” Hứa Giới đau đến rít một hơi lạnh.

Trán vã đầy mồ hôi, người đau đến run rẩy nhưng miệng thì vẫn cứng:

“Lũ kia còn thức tỉnh được năng lực, chẳng lẽ tôi lại kém hơn? Nếu tôi mà thức tỉnh thì chắc chắn là dị năng đỉnh nhất! Để đám người đó khỏi hống hách!”

Nói rồi, hắn chợt nhớ ra điều gì mà quay sang hỏi Lục Sâm:

“Lục lão đại, anh thức tỉnh dị năng gì vậy?”

Hắn từng đến hiện trường nơi đội 001 bị diệt, sau khi bầy tang thi tràn qua, nơi đó đúng nghĩa tan hoang.

Các thành viên của đội 001, hắn gần như đều tìm thấy rồi, người thì đã thành tang thi, người thì chỉ còn từng mảnh vụn.

Đội 001 do Lục Sâm dẫn đầu vốn là đội khảo sát mạnh nhất.

Hiện trường tan hoang đến thế, Lục Sâm không thể nào bình yên vô sự mà thoát ra.

Lục Sâm thu hộp thuốc vào không gian. Hứa Giới tận mắt thấy cái hộp thuốc biến mất không dấu vết thì sững người một lúc.

“Chẳng lẽ là... dị năng không gian? Không hổ là Lục lão đại! Mở khóa dị năng mạnh nhất thời tận thế!”

Trước tận thế, hắn vốn mê đọc tiểu thuyết, thể loại nào cũng xem không ít.

Mà trong bất kỳ thể loại nào, dị năng hệ không gian cũng luôn là loại hiếm và mạnh nhất.

Lục Sâm chẳng có tâm trạng khoe khoang gì, chỉ lấy một hộp thịt bò hộp ném cho hắn:

“Ăn chút gì đi, bớt nói lại để giữ sức.”

Hứa Giới vui vẻ mở nắp hộp thịt bò: “Tôi mấy ngày rồi chưa được ăn thịt, vẫn là anh Lục tuyệt nhất!”

Vừa ăn vừa vui, Hứa Giới còn ngậm nguyên miếng thịt bò trong miệng thì cả người ngã vật xuống.

Lục Sâm vội lật người hắn lại, vừa chạm trán liền giật mình, nóng kinh khủng.

Không ngờ hắn bị sốt thế mà cả đường vẫn tỏ ra như chẳng có chuyện gì.

Hứa Giới nhiễm nặng hơn anh, tốc độ phát bệnh cũng nhanh hơn nhiều.

14

0

3 tháng trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.