0 chữ
Chương 42
Chương 42
Ánh nến hắt vào không gian giúp tầm nhìn được cải thiện, Lăng Cửu Cửu cũng thấy an tâm hơn nhiều.
“Cậu ở đây đợi tôi, trừ tôi ra thì đừng mở cửa cho bất kỳ ai.”
Sắp xếp xong cho cậu nhóc, Lục Sâm xoay người đi ra ngoài.
Anh đảo mắt nhìn xung quanh nhưng không thấy bóng dáng Hứa Giới đâu cả. Với tính cách của đôi phương thì sẽ không vô cớ mà lặng lẽ biến mất lâu như thế. Nhất định là gặp chuyện.
Ở một góc khác, Hứa Giới đang xử lý mấy con tang thi lang thang thì tình cờ phát hiện ra một nhóm người.
Người sống.
Nhìn trang phục, chắc chắn là có tổ chức.
Phiền phức rồi đây.
Nếu chỉ có hắn và Lục Sâm thì không vấn đề gì, nhưng còn có Lăng Cửu Cửu.
Một tang thi nhỏ quý hiếm như cậu, nếu nhóm kia phát hiện thì chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội bắt lại đem đi. Mong là bọn họ chỉ dừng chân qua đêm, sáng mai rời đi luôn.
Lục Sâm cũng đã tìm được đến nơi, kéo Hứa Giới đang ẩn nấp trong bóng tối đi.
“Trong bọn họ có một kẻ sở hữu dị năng hệ lửa, cậu tới gần vậy dễ bị phát hiện.”
Lục Sâm khẽ giọng cảnh báo.
Hứa Giới ngạc nhiên: “Anh làm sao biết được?”
Lục Sâm chỉ vào mắt mình: “Tôi có dị năng mắt xuyên thấu.”
Sau đó, anh kể cho Hứa Giới nghe chuyện mình có thể hấp thụ tinh hạch và chuyển hóa thành dị năng. Hứa Giới trầm mặc một lúc lâu rồi nói với vẻ nghiêm túc không đùa được: “Anh Lục, cho em đặt trước một suất ôm đùi nhé?”
Lục Sâm không hiểu kiểu suy nghĩ oái oăm ấy, mà cũng chẳng muốn hiểu làm gì.
“Tóm lại, cậu mới thức tỉnh, năng lực còn yếu, tôi thì chưa có dị năng chiến đấu mạnh. Nếu hai ta đυ.ng phải tên dị năng hệ lửa kia thì chắc chắn không sống nổi.”
Cả hai đang định rút lui trong im lặng, thì bất ngờ nghe tiếng súng nổ vang lên ở gần đó.
“Lộ rồi?” Hứa Giới lập tức vào trạng thái cảnh giác.
Lục Sâm kéo hắn lại, nhìn về phía nhóm người kia.
Sau một lúc quan sát, anh quay đầu bỏ đi.
“Không cần lo, là nội chiến.”
Trong tận thế, chuyện đồng đội vừa mới cùng chiến đấu quay sang đâm nhau một nhát là chuyện thường như cơm bữa.
Bởi vì ở thời đại này, điều dễ bị thử thách nhất... chính là nhân tính.
Lục Sâm cùng Hứa Giới trở về căn nhà gỗ. Vừa mở cửa, trong phòng lại chẳng thấy bóng dáng Lăng Cửu Cửu đâu cả.
“Cửu Cửu?” Sắc mặt Lục Sâm lập tức thay đổi.
Rõ ràng đã dặn cậu ngoan ngoãn ở nhà đợi, vậy mà chỉ đi một lát thôi, sao lại biến mất rồi? Buổi tối Lăng Cửu Cửu không nhìn thấy gì, chắc chắn không tự ý chạy lung tung.
Trừ phi... cậu bị người ta bắt đi rồi!
Đúng lúc ấy, một khối đen sì trong góc phòng khẽ động đậy. Lục Sâm nhạy bén nhận ra, ánh mắt sắc như chim ưng khóa chặt vào bóng đen kia.
Hứa Giới thấy vậy, cũng lập tức siết chặt con dao trong tay.
Khối đen giật giật mấy cái, rồi lặng lẽ ló đầu ra, để lộ đôi mắt đỏ hoe và cái đầu tóc rối bù. Lăng Cửu Cửu đang ôm chặt cây nến đã tắt ngúm, quấn mình trong tấm rèm cửa, co ro nơi góc tường trông vô cùng đáng thương.
“Lục Sâm?”
Cậu cầm cây nến đã sớm tắt ngóm, chỉ khi nghe được giọng Lục Sâm mới dám ló đầu ra.
“Cậu ở đây đợi tôi, trừ tôi ra thì đừng mở cửa cho bất kỳ ai.”
Sắp xếp xong cho cậu nhóc, Lục Sâm xoay người đi ra ngoài.
Anh đảo mắt nhìn xung quanh nhưng không thấy bóng dáng Hứa Giới đâu cả. Với tính cách của đôi phương thì sẽ không vô cớ mà lặng lẽ biến mất lâu như thế. Nhất định là gặp chuyện.
Ở một góc khác, Hứa Giới đang xử lý mấy con tang thi lang thang thì tình cờ phát hiện ra một nhóm người.
Người sống.
Nhìn trang phục, chắc chắn là có tổ chức.
Phiền phức rồi đây.
Nếu chỉ có hắn và Lục Sâm thì không vấn đề gì, nhưng còn có Lăng Cửu Cửu.
Một tang thi nhỏ quý hiếm như cậu, nếu nhóm kia phát hiện thì chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội bắt lại đem đi. Mong là bọn họ chỉ dừng chân qua đêm, sáng mai rời đi luôn.
“Trong bọn họ có một kẻ sở hữu dị năng hệ lửa, cậu tới gần vậy dễ bị phát hiện.”
Lục Sâm khẽ giọng cảnh báo.
Hứa Giới ngạc nhiên: “Anh làm sao biết được?”
Lục Sâm chỉ vào mắt mình: “Tôi có dị năng mắt xuyên thấu.”
Sau đó, anh kể cho Hứa Giới nghe chuyện mình có thể hấp thụ tinh hạch và chuyển hóa thành dị năng. Hứa Giới trầm mặc một lúc lâu rồi nói với vẻ nghiêm túc không đùa được: “Anh Lục, cho em đặt trước một suất ôm đùi nhé?”
Lục Sâm không hiểu kiểu suy nghĩ oái oăm ấy, mà cũng chẳng muốn hiểu làm gì.
“Tóm lại, cậu mới thức tỉnh, năng lực còn yếu, tôi thì chưa có dị năng chiến đấu mạnh. Nếu hai ta đυ.ng phải tên dị năng hệ lửa kia thì chắc chắn không sống nổi.”
“Lộ rồi?” Hứa Giới lập tức vào trạng thái cảnh giác.
Lục Sâm kéo hắn lại, nhìn về phía nhóm người kia.
Sau một lúc quan sát, anh quay đầu bỏ đi.
“Không cần lo, là nội chiến.”
Trong tận thế, chuyện đồng đội vừa mới cùng chiến đấu quay sang đâm nhau một nhát là chuyện thường như cơm bữa.
Bởi vì ở thời đại này, điều dễ bị thử thách nhất... chính là nhân tính.
Lục Sâm cùng Hứa Giới trở về căn nhà gỗ. Vừa mở cửa, trong phòng lại chẳng thấy bóng dáng Lăng Cửu Cửu đâu cả.
“Cửu Cửu?” Sắc mặt Lục Sâm lập tức thay đổi.
Rõ ràng đã dặn cậu ngoan ngoãn ở nhà đợi, vậy mà chỉ đi một lát thôi, sao lại biến mất rồi? Buổi tối Lăng Cửu Cửu không nhìn thấy gì, chắc chắn không tự ý chạy lung tung.
Đúng lúc ấy, một khối đen sì trong góc phòng khẽ động đậy. Lục Sâm nhạy bén nhận ra, ánh mắt sắc như chim ưng khóa chặt vào bóng đen kia.
Hứa Giới thấy vậy, cũng lập tức siết chặt con dao trong tay.
Khối đen giật giật mấy cái, rồi lặng lẽ ló đầu ra, để lộ đôi mắt đỏ hoe và cái đầu tóc rối bù. Lăng Cửu Cửu đang ôm chặt cây nến đã tắt ngúm, quấn mình trong tấm rèm cửa, co ro nơi góc tường trông vô cùng đáng thương.
“Lục Sâm?”
Cậu cầm cây nến đã sớm tắt ngóm, chỉ khi nghe được giọng Lục Sâm mới dám ló đầu ra.
15
0
3 tháng trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
