TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 14
Thế giới 1 - Chương 14: Em gái bạch nguyệt quang mềm mại của anh trai (14)

Khóe miệng cô vẫn còn vết thương do Giản Hành Chi để lại, nụ cười lúc này trông thật chói mắt.

Vẻ mặt Giản Hành Chi khó hiểu, Thịnh Nhĩ từ từ giơ bàn tay không truyền dịch lên, nhẹ nhàng nắm lấy ống tay áo hắn rồi yên tâm khép mắt lại.

"Tỉnh rồi."

Khoảnh khắc Thịnh Nhĩ mở mắt, cô nghe thấy giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía trên đầu.

Vì ốm đau, toàn thân Thịnh Nhĩ uể oải, khóe mắt vẫn còn hơi đỏ chưa tan.

Nhìn thấy Giản Hành Chi, đôi mắt cô chợt sáng lên, miệng lẩm bẩm chữ "Hành" rồi ngay lập tức đổi thành "anh trai".

Cô gắng gượng ngồi dậy, muốn tiến lại gần Giản Hành Chi, ngay lập tức tiếng xích loảng xoảng vang lên.

Lần này còn kèm theo cả tiếng chuông leng keng.

Thịnh Nhĩ mới phát hiện ra sợi xích trên cổ tay mình đã được gắn thêm vài chiếc chuông nhỏ.

Mọi thứ khác xa so với tưởng tượng của cô.

Giản Hành Chi tựa người trên ghế sofa bên cạnh, ánh mắt dán chặt vào cô.

Nhìn cô như một mảnh thủy tinh mong manh, nhìn đôi mắt cô chớp chớp ướŧ áŧ trong chốc lát.

Đẹp đến mức... khiến người ta muốn phá hủy từng chút một, phủ đầy dấu vết của mình lên cô, mài giũa thành hình dáng ưng ý nhất.

Khóe miệng Giản Hành Chi nhếch lên nụ cười: "Em trông thất vọng lắm? Mọi chuyện không như em mong đợi sao?"

Thịnh Nhĩ cúi đầu, giọng nói còn khàn khàn vì bệnh: "Em chỉ muốn ôm anh thôi."

Cô thì thầm: "Ngày xưa mỗi khi em ốm, anh đều ôm em mà."

Giản Hành Chi đứng dậy, đi đến bên giường, thưởng thức vẻ đau khổ của Thịnh Nhĩ.

Hắn giơ tay xoa đầu cô như ban ơn: "Nhĩ Nhĩ, anh không thích nghe những lời đó, hiểu chưa?"

Con người của quá khứ, giờ nghĩ lại thật ngu ngốc.

Cái bản thân yếu đuối, hèn mọn ngày ấy khiến hắn phát ghét.

Dưới ánh mắt của Giản Hành Chi, Thịnh Nhĩ chậm rãi gật đầu, hắn trông càng hài lòng hơn, lại xoa đầu cô lần nữa.

Giản Hành Chi đứng nhìn Thịnh Nhĩ uống thuốc xong.

Thịnh Nhĩ lại lén dùng chiêu hồi tưởng quá khứ để khơi gợi chút tình cảm ít ỏi còn sót lại trong Giản Hành Chi, nhưng cuối cùng vẫn thất bại.

Trước khi rời đi, Giản Hành Chi chợt nhớ ra điều gì đó, dừng bước quay lại nhìn cô: "Anh không thích trò này đâu, nếu còn lần sau, Nhĩ Nhĩ à, em sẽ không muốn biết hậu quả đâu."

Giọng hắn nhẹ nhàng, phảng phất nụ cười nhưng ánh mắt lại sắc lạnh, xuyên thấu vào Thịnh Nhĩ.

Từng tấc từng tấc quét qua toàn thân cô, bệnh hoạn và thấu xương.

Thịnh Nhĩ run rẩy gọi: "Anh trai..."

Ánh mắt Giản Hành Chi càng thêm thâm thúy, nửa nằm nửa ngồi dựa vào giường, tiểu mỹ nhân kia toàn thân run nhẹ, đôi mắt ướŧ áŧ, chiếc xích trên tay khóa chặt lấy cô.

Mà cô, miệng lại gọi "anh ơi".

Tầm mắt hắn lại lần nữa liếʍ qua khắp người Thịnh Nhĩ, ánh nhìn như có hình dáng dán chặt lên từng thớ thịt của cô.

8

0

1 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.