0 chữ
Chương 28
Chương 28
Cô ta cố tình xoay một vòng: “Tiểu Ngũ, nhìn xem chị có gì khác không?”
An Ức Tình nhìn nghiêm túc mấy lần vẫn là hai mắt một mũi mà.
“Khóe miệng nẻ lại nổi mụn nước, xấu hơn rồi. Chị họ à, đừng nóng giận quá, cũng đừng suốt ngày dòm ngó người khác. Ghen tị sẽ khiến người ta xấu đi, cố gắng làm người rộng lượng đi.”
An Xuân Mai tức méo mặt, sắp phát điên. Cơn giận kìm không nổi: “Mày... Tao có áo mới mặc này, đẹp không?”
An Ức Tình lúc này mới để ý cô ta mặc áo vải hoa mới tinh. Xem ra nhà chú hai có tiền riêng, chia nhà xong liền đem ra tiêu. Nhưng mà, chạy qua đây khoe khoang thì đúng là... thấp.
“Em có bốn anh trai.”
An Xuân Mai như bị đâm một nhát, tức đến nhảy dựng, đây mới chính là điều cô ta ghen nhất. Cô ta nghiến răng: “Chia nhà cũng hay nhỉ, chia được bốn con gà mái, ngày nào cũng có trứng mà ăn.”
An Ức Tình đâu có mù, sống cùng mái nhà trước đây, ai chẳng biết tình hình nhà ai. Gà mỗi ngày đẻ bốn quả nhưng chỉ An Khang Lạc được ăn một bát trứng hấp, còn lại ba quả để dành đổi đồ.
“Ngốc là bệnh truyền nhiễm đấy, làm ơn đứng xa chút.”
An Xuân Mai thấy bị khinh bỉ, bực bội: “Ý mày là sao?”
An Ức Tình thật sự không hiểu, chia nhà rồi, không còn lợi ích gì vướng nhau, sao vẫn cứ cắn lấy cô?
“Một, ăn quả trứng mà còn khoe, rốt cuộc chị thiếu trứng đến mức nào? Hai, khoe gì là thiếu cái đó, chị thiếu não.”
Cô nói đâu ra đấy, mắng người mà nhẹ tênh.
An Xuân Mai xấu hổ hóa giận, thấy xung quanh không có ai, liền nổi ác tâm, vung tay định đánh: “An Tiểu Ngũ!”
An Ức Tình nhanh nhẹn né tránh, còn vẫy tay như mèo Kitty: “Bà ơi~”
An Xuân Mai đuổi theo đánh, khó khăn lắm mới thấy cô đơn độc, định dạy cho một trận, cho cô biết thế nào là tôn ti, là nhường nhịn.
“Đừng gọi bà nữa, có gọi đến Hoàng đế cũng cứu không được mày...”
Một giọng hơi tức giận vang lên sau lưng: “An Xuân Mai, gan to rồi hả? Cả gan bắt nạt người nhà?”
An Xuân Mai rùng mình, làm chuyện xấu bị bắt quả tang, còn gì thảm hơn.
“Bà, bà ở nhà ạ.” Cô gượng cười, cố làm ra vẻ bình thường: “Cháu chỉ giúp Tiểu Ngũ lau mồ hôi thôi.”
Sắc mặt bà An khó đoán: “Tiểu Ngũ, có phải vậy không?”
Mắt An Ức Tình đảo một vòng, nghiêm túc nói: “Chị họ bảo nhà chị ăn không hết trứng, muốn cho cháu mấy quả, đúng không chị?”
Không ngờ lại nhân cơ hội chặt chém, An Xuân Mai chết lặng. Lòng rối như tơ vò nhưng còn biết làm sao, đành miễn cưỡng gật: “... Đúng.”
An Ức Tình cười ngọt xớt: “Vậy mau đi lấy, bà nhìn đấy.”
An Xuân Mai tức nghẹn nhưng chẳng có cách nào, đành ra ổ gà lấy mấy quả, tiếc đến run tay: “Tiểu Ngũ, thật ra trứng gà cũng chẳng ngon lắm đâu...” Mẹ cô ta mà biết thì chắc chắn sẽ nổi giận.
“Chị họ ăn trứng chán rồi à?” An Ức Tình mở to đôi mắt ngạc nhiên: "Vậy cho hết cho em nhé, em ăn hoài cũng không chán đâu. Cảm ơn chị.”
An Xuân Đào suýt khóc, chỉ biết ngước mắt nhìn bà nội, muốn mở miệng xin đừng cho nhưng bà An chỉ lạnh mặt nhìn sang, khí thế khiến người ta nghẹt thở. Nhà họ An có quy củ: không được tàn sát nhau, càng không được ra tay lén lút.
“Cái này là Khang Lạc thích ăn, cho cháu hai quả thôi.”
An Ức Tình nhận lấy hai quả trứng nóng hổi, tâm trạng bay bổng: "Chị họ tốt quá, lát nữa em sẽ khen chị trước mặt chú thím.”
Cái kiểu được lợi rồi còn tỏ ra ngoan ngoãn này, đúng là khiến người ta tức chết. An Xuân Mai lập tức nhận thua: “Đừng, đừng mà, Tiểu Ngũ, em đừng nói gì hết.”
An Ức Tình hơi ngẩng cằm, ngũ quan xinh xắn trắng hồng, đôi mắt đen láy sáng rực, nhìn như một bé con mềm mại đáng yêu: "Chị xin em à?”
Câu nói thì chẳng dễ thương chút nào. An Xuân Mai muốn đánh cô bé đến ngứa tay nhưng tình thế không cho phép: "Ừ, chị xin.”
Thấy đối phương đỏ mắt sắp khóc, An Ức Tình mới chịu buông tha: "Người một nhà mà, chị cứ yên tâm. Lần sau có trứng lại cho em ăn nhé.”
An Ức Tình nhìn nghiêm túc mấy lần vẫn là hai mắt một mũi mà.
“Khóe miệng nẻ lại nổi mụn nước, xấu hơn rồi. Chị họ à, đừng nóng giận quá, cũng đừng suốt ngày dòm ngó người khác. Ghen tị sẽ khiến người ta xấu đi, cố gắng làm người rộng lượng đi.”
An Xuân Mai tức méo mặt, sắp phát điên. Cơn giận kìm không nổi: “Mày... Tao có áo mới mặc này, đẹp không?”
An Ức Tình lúc này mới để ý cô ta mặc áo vải hoa mới tinh. Xem ra nhà chú hai có tiền riêng, chia nhà xong liền đem ra tiêu. Nhưng mà, chạy qua đây khoe khoang thì đúng là... thấp.
“Em có bốn anh trai.”
An Xuân Mai như bị đâm một nhát, tức đến nhảy dựng, đây mới chính là điều cô ta ghen nhất. Cô ta nghiến răng: “Chia nhà cũng hay nhỉ, chia được bốn con gà mái, ngày nào cũng có trứng mà ăn.”
“Ngốc là bệnh truyền nhiễm đấy, làm ơn đứng xa chút.”
An Xuân Mai thấy bị khinh bỉ, bực bội: “Ý mày là sao?”
An Ức Tình thật sự không hiểu, chia nhà rồi, không còn lợi ích gì vướng nhau, sao vẫn cứ cắn lấy cô?
“Một, ăn quả trứng mà còn khoe, rốt cuộc chị thiếu trứng đến mức nào? Hai, khoe gì là thiếu cái đó, chị thiếu não.”
Cô nói đâu ra đấy, mắng người mà nhẹ tênh.
An Xuân Mai xấu hổ hóa giận, thấy xung quanh không có ai, liền nổi ác tâm, vung tay định đánh: “An Tiểu Ngũ!”
An Ức Tình nhanh nhẹn né tránh, còn vẫy tay như mèo Kitty: “Bà ơi~”
An Xuân Mai đuổi theo đánh, khó khăn lắm mới thấy cô đơn độc, định dạy cho một trận, cho cô biết thế nào là tôn ti, là nhường nhịn.
Một giọng hơi tức giận vang lên sau lưng: “An Xuân Mai, gan to rồi hả? Cả gan bắt nạt người nhà?”
An Xuân Mai rùng mình, làm chuyện xấu bị bắt quả tang, còn gì thảm hơn.
“Bà, bà ở nhà ạ.” Cô gượng cười, cố làm ra vẻ bình thường: “Cháu chỉ giúp Tiểu Ngũ lau mồ hôi thôi.”
Sắc mặt bà An khó đoán: “Tiểu Ngũ, có phải vậy không?”
Mắt An Ức Tình đảo một vòng, nghiêm túc nói: “Chị họ bảo nhà chị ăn không hết trứng, muốn cho cháu mấy quả, đúng không chị?”
Không ngờ lại nhân cơ hội chặt chém, An Xuân Mai chết lặng. Lòng rối như tơ vò nhưng còn biết làm sao, đành miễn cưỡng gật: “... Đúng.”
An Ức Tình cười ngọt xớt: “Vậy mau đi lấy, bà nhìn đấy.”
An Xuân Mai tức nghẹn nhưng chẳng có cách nào, đành ra ổ gà lấy mấy quả, tiếc đến run tay: “Tiểu Ngũ, thật ra trứng gà cũng chẳng ngon lắm đâu...” Mẹ cô ta mà biết thì chắc chắn sẽ nổi giận.
An Xuân Đào suýt khóc, chỉ biết ngước mắt nhìn bà nội, muốn mở miệng xin đừng cho nhưng bà An chỉ lạnh mặt nhìn sang, khí thế khiến người ta nghẹt thở. Nhà họ An có quy củ: không được tàn sát nhau, càng không được ra tay lén lút.
“Cái này là Khang Lạc thích ăn, cho cháu hai quả thôi.”
An Ức Tình nhận lấy hai quả trứng nóng hổi, tâm trạng bay bổng: "Chị họ tốt quá, lát nữa em sẽ khen chị trước mặt chú thím.”
Cái kiểu được lợi rồi còn tỏ ra ngoan ngoãn này, đúng là khiến người ta tức chết. An Xuân Mai lập tức nhận thua: “Đừng, đừng mà, Tiểu Ngũ, em đừng nói gì hết.”
An Ức Tình hơi ngẩng cằm, ngũ quan xinh xắn trắng hồng, đôi mắt đen láy sáng rực, nhìn như một bé con mềm mại đáng yêu: "Chị xin em à?”
Câu nói thì chẳng dễ thương chút nào. An Xuân Mai muốn đánh cô bé đến ngứa tay nhưng tình thế không cho phép: "Ừ, chị xin.”
Thấy đối phương đỏ mắt sắp khóc, An Ức Tình mới chịu buông tha: "Người một nhà mà, chị cứ yên tâm. Lần sau có trứng lại cho em ăn nhé.”
3
0
2 tuần trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
