0 chữ
Chương 28
Chương 28
Tương tự như vậy, nếu tiệm tạp hóa còn hoạt động thì cậu cũng có thể bán nông sản ở đó. Nhưng giờ muốn kiếm tiền thì phải tự thân vận động thôi.
Đợi thêm một lát nữa, thấy tiệm vẫn không có gì thay đổi nên Ứng Nguyên Tinh đành thất vọng rời đi. Nếu còn chần chừ thêm nữa thì sẽ về không kịp.
Nhưng ngay khi cậu rời khỏi không bao lâu thì tiếng nước sông bất chợt lớn hẳn, một bóng người trắng bệch từ dưới sông bước lên rồi đi thẳng về phía tiệm câu cá. Chỉ là, thứ vốn dĩ đặt ở đây đã không còn.
Người đó cảm nhận một hồi và phát hiện lời nguyền bám trên cần câu đã bị kích hoạt, nhưng... không phải bị hóa giải, mà là...
Trong tình huống chắc chắn không thể câu được cá, mà vẫn... câu được cá.
Người đó nhíu mày. Chẳng lẽ lời nguyền quá yếu? Không ở lại lâu ông ta lại lặng lẽ quay về dòng nước và lập tức biến mất không tung tích.
Nếu cần câu có tri giác thì chắc chắn nó sẽ gào lên oan uổng. Nó vẫn luôn cố xua đuổi bất kỳ sinh vật nào đến gần, thế nhưng... chỉ cần lưỡi câu vừa chạm nước là đã cá tự bơi tới. Cho dù nó cố tình không phối hợp, nhưng dường như việc câu được cá chẳng còn liên quan gì đến bản thân nó nữa.
Chỉ cần cá cắn câu, trừ khi Ứng Nguyên Tinh tự bỏ nếu không thì không bao giờ tuột được!
Nó chưa từng gặp tay câu cá nào lưu manh đến thế!
Còn Ứng Nguyên Tinh thì nào có biết chủ nhân của cây cần vừa quay về một chuyến, lại còn phát hiện cần câu đã bị cậu ta lấy mất.
Chạy nước rút về đến nông trường, cuối cùng cậu cũng về kịp trước hai giờ. Trong hồi hộp chờ đợi thì hai giờ cũng trôi qua thế nhưng cậu lại không hề ngất đi.
Điều này chứng tỏ: Từ giờ trở đi cậu muốn làm đến mấy giờ, đều làm được.
Ý nghĩ vừa lóe lên, Ứng Nguyên Tinh lập tức lắc đầu và tự nhủ: Dù có là ông chủ của bản thân cũng không thể đối xử với bản thân mình như trâu ngựa được. Không thì chẳng phải còn thảm hơn làm thuê ở công ty sao?
Trước khi đi ngủ, Ứng Nguyên Tinh nghĩ một lát rồi quyết định ném toàn bộ cá trong ba lô vào ao nhỏ cạnh nhà gỗ. Cậu dự định nuôi cá ở đó mấy ngày, đến hôm chợ phiên thì mang hết ra bán một lượt.
Tất nhiên, nếu các loại cá khác nhau không xếp chồng trong túi được thì cậu sẽ làm thành cá khô rồi đem bán.
Dù sao thì cũng phải nuôi mấy hôm nên Ứng Nguyên Tinh sợ cá bị đói chết thì bèn lục thùng tìm đồ. Không có thức ăn cho cá nhưng còn ít cỏ khô cắt được ban sáng.
Dù chưa lên men nhưng biết đâu cá vẫn ăn được? Cứ thử xem sao.
Ứng Nguyên Tinh vốc một nắm cỏ rải xuống ao rồi quay vào nhà gỗ nghỉ ngơi.
Trong ao, khi bên ngoài hoàn toàn yên ắng thì một con cá hung hăng quẫy nước rồi giận dữ trừng hai con cá khác, gầm lên: “Là quỷ dị mà lại để bị câu lên, các ngươi không thấy nhục sao?”
Mà nhục nhất là lưỡi câu của đối phương chẳng hề có mồi vậy mà họ vẫn cắn câu!
Giờ thì hay rồi, bị đại quỷ dị bắt sống chẳng biết sống chết ra sao.
Hai con cá kia bị mắng đến mức không dám ho he, chỉ yên lặng nhìn nhau rồi lại nhìn con đầu đàn. Tụi nó bị câu lên thì thôi đi, nhưng... đại ca à sao huynh cũng bị câu lên vậy?
Dụ Ngôn im lặng trong chốc lát. Lúc phát hiện hai đứa em yếu nhất không thấy đâu thì hắn ta còn tưởng chúng vì quá yếu nên đã tan biến. Nhưng sau đó lại phát hiện dấu vết mà hai đứa để lại, thế là lần theo đến đây.
Ai ngờ vừa bơi đến chỗ có khí tức đậm nhất thì trước mắt đột nhiên xuất hiện một cái lưỡi câu, hắn ta không kìm được mà cắn vào và kết quả là không thể tránh khỏi việc bị Ứng Nguyên Tinh câu lên.
Nhưng chuyện này, có thể kể trước mặt hai đứa em được sao?
Tất nhiên là không thể. Bằng không còn mặt mũi nào làm anh nữa?
“Ta biết là hai đứa bị tên đại quỷ dị này bắt đi nên cố ý bám theo.” Dụ Ngôn liếc hai đứa em một cái.
Hai con cá liếc nhìn nhau, tuy không hoàn toàn tin nhưng cũng không dám phản bác. Dù gì hiện tại vẫn phải trông cậy vào đại ca nghĩ cách ứng phó, bây giờ phải làm sao đây?
Nếu vừa bị câu lên đã bị đại quỷ dị ăn thịt thì còn dễ chấp nhận, dù sao quy tắc thế giới này là như vậy, cá lớn nuốt cá bé, cá bé ăn tép. Nhưng bị câu lên rồi nhốt lại chờ đợi kết cục... thì bản năng sinh tồn vẫn chiếm thế thượng phong.
Dù không bị quỷ dị ăn, họ cũng khó mà sống lâu. Nhưng mà...
“Đại ca, nếu không trốn thoát được... anh hãy ăn bọn em đi.” Một con cá nhỏ lắc đuôi, yếu ớt nói.
Đợi thêm một lát nữa, thấy tiệm vẫn không có gì thay đổi nên Ứng Nguyên Tinh đành thất vọng rời đi. Nếu còn chần chừ thêm nữa thì sẽ về không kịp.
Nhưng ngay khi cậu rời khỏi không bao lâu thì tiếng nước sông bất chợt lớn hẳn, một bóng người trắng bệch từ dưới sông bước lên rồi đi thẳng về phía tiệm câu cá. Chỉ là, thứ vốn dĩ đặt ở đây đã không còn.
Người đó cảm nhận một hồi và phát hiện lời nguyền bám trên cần câu đã bị kích hoạt, nhưng... không phải bị hóa giải, mà là...
Trong tình huống chắc chắn không thể câu được cá, mà vẫn... câu được cá.
Người đó nhíu mày. Chẳng lẽ lời nguyền quá yếu? Không ở lại lâu ông ta lại lặng lẽ quay về dòng nước và lập tức biến mất không tung tích.
Chỉ cần cá cắn câu, trừ khi Ứng Nguyên Tinh tự bỏ nếu không thì không bao giờ tuột được!
Nó chưa từng gặp tay câu cá nào lưu manh đến thế!
Còn Ứng Nguyên Tinh thì nào có biết chủ nhân của cây cần vừa quay về một chuyến, lại còn phát hiện cần câu đã bị cậu ta lấy mất.
Chạy nước rút về đến nông trường, cuối cùng cậu cũng về kịp trước hai giờ. Trong hồi hộp chờ đợi thì hai giờ cũng trôi qua thế nhưng cậu lại không hề ngất đi.
Điều này chứng tỏ: Từ giờ trở đi cậu muốn làm đến mấy giờ, đều làm được.
Trước khi đi ngủ, Ứng Nguyên Tinh nghĩ một lát rồi quyết định ném toàn bộ cá trong ba lô vào ao nhỏ cạnh nhà gỗ. Cậu dự định nuôi cá ở đó mấy ngày, đến hôm chợ phiên thì mang hết ra bán một lượt.
Tất nhiên, nếu các loại cá khác nhau không xếp chồng trong túi được thì cậu sẽ làm thành cá khô rồi đem bán.
Dù sao thì cũng phải nuôi mấy hôm nên Ứng Nguyên Tinh sợ cá bị đói chết thì bèn lục thùng tìm đồ. Không có thức ăn cho cá nhưng còn ít cỏ khô cắt được ban sáng.
Dù chưa lên men nhưng biết đâu cá vẫn ăn được? Cứ thử xem sao.
Ứng Nguyên Tinh vốc một nắm cỏ rải xuống ao rồi quay vào nhà gỗ nghỉ ngơi.
Mà nhục nhất là lưỡi câu của đối phương chẳng hề có mồi vậy mà họ vẫn cắn câu!
Giờ thì hay rồi, bị đại quỷ dị bắt sống chẳng biết sống chết ra sao.
Hai con cá kia bị mắng đến mức không dám ho he, chỉ yên lặng nhìn nhau rồi lại nhìn con đầu đàn. Tụi nó bị câu lên thì thôi đi, nhưng... đại ca à sao huynh cũng bị câu lên vậy?
Dụ Ngôn im lặng trong chốc lát. Lúc phát hiện hai đứa em yếu nhất không thấy đâu thì hắn ta còn tưởng chúng vì quá yếu nên đã tan biến. Nhưng sau đó lại phát hiện dấu vết mà hai đứa để lại, thế là lần theo đến đây.
Ai ngờ vừa bơi đến chỗ có khí tức đậm nhất thì trước mắt đột nhiên xuất hiện một cái lưỡi câu, hắn ta không kìm được mà cắn vào và kết quả là không thể tránh khỏi việc bị Ứng Nguyên Tinh câu lên.
Nhưng chuyện này, có thể kể trước mặt hai đứa em được sao?
Tất nhiên là không thể. Bằng không còn mặt mũi nào làm anh nữa?
“Ta biết là hai đứa bị tên đại quỷ dị này bắt đi nên cố ý bám theo.” Dụ Ngôn liếc hai đứa em một cái.
Hai con cá liếc nhìn nhau, tuy không hoàn toàn tin nhưng cũng không dám phản bác. Dù gì hiện tại vẫn phải trông cậy vào đại ca nghĩ cách ứng phó, bây giờ phải làm sao đây?
Nếu vừa bị câu lên đã bị đại quỷ dị ăn thịt thì còn dễ chấp nhận, dù sao quy tắc thế giới này là như vậy, cá lớn nuốt cá bé, cá bé ăn tép. Nhưng bị câu lên rồi nhốt lại chờ đợi kết cục... thì bản năng sinh tồn vẫn chiếm thế thượng phong.
Dù không bị quỷ dị ăn, họ cũng khó mà sống lâu. Nhưng mà...
“Đại ca, nếu không trốn thoát được... anh hãy ăn bọn em đi.” Một con cá nhỏ lắc đuôi, yếu ớt nói.
6
0
1 tháng trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
