0 chữ
Chương 9
Chương 9: Trong đầu bỗng hiện lên hình bóng nữ nhân đêm qua
Nhưng điều hắn càng thắc mắc hơn: Tại sao người đó lại gϊếŧ những kẻ được phái tới ám sát hắn?
Dạ Thiên Hàn thoáng trầm tư. Trong đầu bỗng hiện lên hình bóng nữ nhân đêm qua – kẻ mạnh mẽ đến mức khiến hắn cũng phải kinh diễm.
Chẳng lẽ… là nàng đã giúp hắn gϊếŧ sạch đám sát thủ kia?
Khóe môi hắn khẽ cong lên, lộ ra một nụ cười vui vẻ hiếm thấy.
Hắn hạ lệnh: “Xử lý sạch sẽ, không để lại dấu vết.”
Nếu lão già kia phát hiện thuộc hạ phái đi không những không trở lại, mà ngay cả xác cũng mất tích… không biết lão ta sẽ có phản ứng gì?
Vài giọt dung dịch hóa thi nhỏ xuống, thi thể lập tức tan biến không chút dấu vết.
Dạ Thiên Hàn xoay người, dứt khoát nói: “Hồi cung.”
Hắn phải trở về cung, phát lệnh truy nã nữ nhân kia khắp thiên hạ. Để xem nàng có thể trốn được bao lâu?
Bước chân hắn vững chãi mạnh mẽ đầy uy lực, nội thương đã lành, độc dược cũng được giải. Tốc độ khôi phục nhanh đến mức khiến hắn cũng cảm thấy khó hiểu.
Đôi mắt sâu thẳm thoáng hiện nét nghi hoặc: Nữ nhân, rốt cuộc nàng là ai? Sao lại có y thuật cao minh đến mức giải được cực độc cho ta chỉ trong một đêm?
Không những thế, hắn còn cảm nhận được nội lực trong cơ thể mình dồi dào hơn trước. Rốt cuộc nàng đã làm gì với hắn?
Hắn nắm chặt tay, ánh mắt lạnh như sương: “Bất kể nàng là ai, bằng mọi giá… ta nhất định phải tìm được nàng.”
…
“Bắt lấy nó!”
“Nhanh lên! Mấy người các ngươi là heo sao? Chạy chậm như rùa!”
“Phải bắt bằng được! Bổn tiểu thư muốn con thú nhỏ này làm sủng vật!”
Trong rừng cây vang lên một giọng nói the thé, kiêu ngạo không ai sánh bằng.
Và thế là, một màn “người đuổi thú chạy” tưng bừng diễn ra ngay giữa rừng rậm.
Mấy gã thợ săn lực lưỡng đang đuổi theo một sinh vật bé nhỏ toàn thân trắng như tuyết.
Sinh vật ấy nhỏ nhắn xinh xắn đến lạ thường, so với hồ ly còn nhỏ nhắn tinh tế hơn, dáng vẻ lại càng đáng yêu vô cùng.
Bộ lông tuyết trắng mềm mượt như nhung gấm thượng hạng, chỉ cần nhìn thôi đã muốn ôm vào lòng.
Điều đặc biệt nhất chính là hai chiếc đuôi phía sau –một đen một trắng, dài và óng mượt như dải lụa quý hiếm. Màu trắng thuần khiết như tuyết đầu mùa, màu đen lại sâu thẳm như bóng đêm.
Trên trán là một vệt lửa màu tím rực rỡ, đôi mắt tím nhạt sáng trong, đẹp đến mức khiến người ta ngẩn ngơ.
Chẳng ai biết rốt cuộc nó thuộc giống loài gì, nhưng chắc chắn đây là tiểu thú xinh đẹp nhất thế gian này từng thấy, không gì có thể sánh bằng.
Dạ Thiên Hàn thoáng trầm tư. Trong đầu bỗng hiện lên hình bóng nữ nhân đêm qua – kẻ mạnh mẽ đến mức khiến hắn cũng phải kinh diễm.
Chẳng lẽ… là nàng đã giúp hắn gϊếŧ sạch đám sát thủ kia?
Khóe môi hắn khẽ cong lên, lộ ra một nụ cười vui vẻ hiếm thấy.
Hắn hạ lệnh: “Xử lý sạch sẽ, không để lại dấu vết.”
Nếu lão già kia phát hiện thuộc hạ phái đi không những không trở lại, mà ngay cả xác cũng mất tích… không biết lão ta sẽ có phản ứng gì?
Vài giọt dung dịch hóa thi nhỏ xuống, thi thể lập tức tan biến không chút dấu vết.
Dạ Thiên Hàn xoay người, dứt khoát nói: “Hồi cung.”
Hắn phải trở về cung, phát lệnh truy nã nữ nhân kia khắp thiên hạ. Để xem nàng có thể trốn được bao lâu?
Đôi mắt sâu thẳm thoáng hiện nét nghi hoặc: Nữ nhân, rốt cuộc nàng là ai? Sao lại có y thuật cao minh đến mức giải được cực độc cho ta chỉ trong một đêm?
Không những thế, hắn còn cảm nhận được nội lực trong cơ thể mình dồi dào hơn trước. Rốt cuộc nàng đã làm gì với hắn?
Hắn nắm chặt tay, ánh mắt lạnh như sương: “Bất kể nàng là ai, bằng mọi giá… ta nhất định phải tìm được nàng.”
…
“Bắt lấy nó!”
“Nhanh lên! Mấy người các ngươi là heo sao? Chạy chậm như rùa!”
“Phải bắt bằng được! Bổn tiểu thư muốn con thú nhỏ này làm sủng vật!”
Trong rừng cây vang lên một giọng nói the thé, kiêu ngạo không ai sánh bằng.
Mấy gã thợ săn lực lưỡng đang đuổi theo một sinh vật bé nhỏ toàn thân trắng như tuyết.
Sinh vật ấy nhỏ nhắn xinh xắn đến lạ thường, so với hồ ly còn nhỏ nhắn tinh tế hơn, dáng vẻ lại càng đáng yêu vô cùng.
Bộ lông tuyết trắng mềm mượt như nhung gấm thượng hạng, chỉ cần nhìn thôi đã muốn ôm vào lòng.
Điều đặc biệt nhất chính là hai chiếc đuôi phía sau –một đen một trắng, dài và óng mượt như dải lụa quý hiếm. Màu trắng thuần khiết như tuyết đầu mùa, màu đen lại sâu thẳm như bóng đêm.
Trên trán là một vệt lửa màu tím rực rỡ, đôi mắt tím nhạt sáng trong, đẹp đến mức khiến người ta ngẩn ngơ.
Chẳng ai biết rốt cuộc nó thuộc giống loài gì, nhưng chắc chắn đây là tiểu thú xinh đẹp nhất thế gian này từng thấy, không gì có thể sánh bằng.
6
0
2 tháng trước
2 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
