0 chữ
Chương 8
Chương 8: Đêm qua vận động quá dữ dội
Hắn vội nhìn quanh. Nhưng khi nhận ra nữ nhân kia không còn ở bên, sắc mặt liền tối sầm.
“Đáng chết!”
Hắn nghiến răng: “Nàng thật sự ăn ta... dùng ta xong rồi chạy mất sao?”
Nhìn những dấu vết xanh tím loang lổ khắp người, Dạ Thiên Hàn khẽ cong khóe môi nghĩ: Thô bạo thật... đúng ý ta.
Hắn mặc lại quần áo, chợt phát hiện áo khoác ngoài của mình đã biến mất.
Đúng lúc đó, một tiếng “keng” vang lên – một cây trâm ngọc màu mực lăn xuống đất, đập vào mắt hắn.
Đêm qua vận động quá dữ dội, Mạc Tiểu Tà không biết mình đã đánh rơi cây trâm ấy. Mà vật này lại chính là vật duy nhất còn sót lại từ thế giới mà nàng xuyên tới, mọi thứ khác đều đã bị sét đánh thành tro.
Dạ Thiên Hàn cúi xuống, nhặt cây trâm lên. Nhìn kỹ, trên thân trâm khắc một chữ “Tà” nhỏ nhắn.
Hắn nhẹ giọng lẩm bẩm: “Tà... là tên của nàng sao?”
“Ta cũng bị gọi là Tà Đế... Chúng ta... quả là có duyên.”
Ánh hoàng hôn cam rực phủ lên khuôn mặt hắn, như dát một lớp quang mang yêu mị mơ hồ. Mỹ mạo yêu nghiệt, tuyệt sắc vô song.
Hắn cẩn thận cất cây trâm vào ngực áo, gương mặt trở nên lạnh lùng trở lại, ánh mắt sâu như vực.
Giọng hắn trầm thấp: “Ra đi.”
“Tham kiến chủ thượng…”
Vài bóng người mặc hắc y quỳ một gối xuống đất, đồng thanh hô to.
Dạ Thiên Hàn nheo mắt, ánh nhìn lạnh băng đầy nguy hiểm: “Các ngươi đến muộn.”
“Thuộc hạ đáng chết…” Đám hắc y nhân run rẩy đáp lời.
Ánh mắt hắn lạnh lùng vô cảm, giọng nói như gió rét đầu đông:
“Cho các ngươi một cơ hội chuộc tội. Bám sát lão già kia, sau đó, lập tức tìm bằng được nữ nhân xuất hiện ở đây đêm qua.”
“Rõ!”
“Chủ thượng!”
Không lâu sau, đã có người trở lại bẩm báo.
“Chuyện gì?” Dạ Thiên Hàn nhíu mày.
Trên người hắn vẫn còn vương lại hương thơm mê hoặc đêm qua, khiến người ta như chìm đắm. Nhưng nàng lại tuyệt tình rời đi, chẳng buồn ngoảnh lại.
“Chúng thuộc hạ phát hiện vài thi thể trên núi. Từ lệnh bài trên người bọn chúng có thể xác định, đó là người của lão tặc kia.”
Hắn khẽ nheo mắt, hàn quang lóe lên.
Lão già đó dám sai người tới ám sát hắn?
Dạ Thiên Hàn trầm giọng: “Dẫn ta đi xem.”
Hắn cúi đầu đánh giá mấy thi thể, toàn thân chúng bị nghiền nát bởi một lực cực kỳ khủng khϊếp. Không thể tưởng tượng được, phải mạnh đến mức nào mới có thể gây ra thương tổn như thế?
Hắn không khỏi tự hỏi: Nếu mình chạm trán một cao thủ như vậy, liệu có ứng phó nổi?
“Đáng chết!”
Hắn nghiến răng: “Nàng thật sự ăn ta... dùng ta xong rồi chạy mất sao?”
Nhìn những dấu vết xanh tím loang lổ khắp người, Dạ Thiên Hàn khẽ cong khóe môi nghĩ: Thô bạo thật... đúng ý ta.
Hắn mặc lại quần áo, chợt phát hiện áo khoác ngoài của mình đã biến mất.
Đúng lúc đó, một tiếng “keng” vang lên – một cây trâm ngọc màu mực lăn xuống đất, đập vào mắt hắn.
Đêm qua vận động quá dữ dội, Mạc Tiểu Tà không biết mình đã đánh rơi cây trâm ấy. Mà vật này lại chính là vật duy nhất còn sót lại từ thế giới mà nàng xuyên tới, mọi thứ khác đều đã bị sét đánh thành tro.
Dạ Thiên Hàn cúi xuống, nhặt cây trâm lên. Nhìn kỹ, trên thân trâm khắc một chữ “Tà” nhỏ nhắn.
“Ta cũng bị gọi là Tà Đế... Chúng ta... quả là có duyên.”
Ánh hoàng hôn cam rực phủ lên khuôn mặt hắn, như dát một lớp quang mang yêu mị mơ hồ. Mỹ mạo yêu nghiệt, tuyệt sắc vô song.
Hắn cẩn thận cất cây trâm vào ngực áo, gương mặt trở nên lạnh lùng trở lại, ánh mắt sâu như vực.
Giọng hắn trầm thấp: “Ra đi.”
“Tham kiến chủ thượng…”
Vài bóng người mặc hắc y quỳ một gối xuống đất, đồng thanh hô to.
Dạ Thiên Hàn nheo mắt, ánh nhìn lạnh băng đầy nguy hiểm: “Các ngươi đến muộn.”
“Thuộc hạ đáng chết…” Đám hắc y nhân run rẩy đáp lời.
Ánh mắt hắn lạnh lùng vô cảm, giọng nói như gió rét đầu đông:
“Cho các ngươi một cơ hội chuộc tội. Bám sát lão già kia, sau đó, lập tức tìm bằng được nữ nhân xuất hiện ở đây đêm qua.”
“Chủ thượng!”
Không lâu sau, đã có người trở lại bẩm báo.
“Chuyện gì?” Dạ Thiên Hàn nhíu mày.
Trên người hắn vẫn còn vương lại hương thơm mê hoặc đêm qua, khiến người ta như chìm đắm. Nhưng nàng lại tuyệt tình rời đi, chẳng buồn ngoảnh lại.
“Chúng thuộc hạ phát hiện vài thi thể trên núi. Từ lệnh bài trên người bọn chúng có thể xác định, đó là người của lão tặc kia.”
Hắn khẽ nheo mắt, hàn quang lóe lên.
Lão già đó dám sai người tới ám sát hắn?
Dạ Thiên Hàn trầm giọng: “Dẫn ta đi xem.”
Hắn cúi đầu đánh giá mấy thi thể, toàn thân chúng bị nghiền nát bởi một lực cực kỳ khủng khϊếp. Không thể tưởng tượng được, phải mạnh đến mức nào mới có thể gây ra thương tổn như thế?
Hắn không khỏi tự hỏi: Nếu mình chạm trán một cao thủ như vậy, liệu có ứng phó nổi?
7
0
2 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
