0 chữ
Chương 10
Chương 10: Nàng thực sự chịu hết nổi rồi!
Tiểu thú đó – chính là Mạc Tiểu Tà.
Khi chiếc lưới lớn bất ngờ phủ xuống từ trên trời, Mạc Tiểu Tà lập tức thét lên một tiếng giận dữ trong lòng: [Thôi xong rồi!]
Nàng chưa kịp nghĩ cách trốn thì… đã muộn mất rồi.
Thân là một kẻ tu tiên, vậy mà lại bị vài tên thợ săn phàm phu bắt sống, chỉ vì… không nạp nổi một giọt linh lực nào vào cơ thể. Mạc Tiểu Tà tức đến muốn hộc máu.
Trời biết mấy ngày nay nàng đã cố gắng tu luyện thế nào, nhưng cái cơ thể nhỏ nhắn này đúng là phế phẩm trong giới tu yêu! Linh khí vào đến đâu tản ra đến đó, chẳng đọng lại được tí nào.
“Cuối cùng cũng bắt được rồi! Tốt quá rồi!”
Tiếng reo vui vang lên khiến nàng càng thêm muốn chết quách đi cho xong.
Mạc Tiểu Tà trợn mắt nhìn trời, lẽ nào… nàng thật sự phải làm sủng vật cho cái nữ nhân ngốc nghếch này ư?
Phủ Thừa tướng, bên trong khuê phòng của tam tiểu thư Cố Như Nhi, một chiếc l*иg sắt được đặt trang trọng ở giữa phòng. Trong l*иg là một con tiểu thú trắng tuyết đang nằm ngủ – Mạc Tiểu Tà.
Tiếng bước chân nhẹ vang lên, tai nàng khẽ giật.
Người bước vào, không ai khác chính là chủ nhân của căn phòng này – Cố Như Nhi. Nàng ta trang điểm lộng lẫy như hoa hồ điệp, bước từng bước uyển chuyển như đang đi biểu diễn.
Cố Như Nhi được xếp thứ bảy trong bảng mỹ nhân của Lạc Xuyên Quốc, quả thật dung nhan xinh đẹp, kiều diễm động lòng. Chỉ tiếc là tính tình nàng ta ngang ngược, cao ngạo, khiến người – à không – tiểu thú cũng lười khen ngợi.
“Ngươi nói xem, hôm nay bổn tiểu thư có xinh đẹp không?”
Cố Như Nhi xoay một vòng trước mặt Mạc Tiểu Tà, giọng đầy đắc ý.
Mạc Tiểu Tà chẳng thèm hé mắt lấy một cái, biểu cảm duy nhất chính là… khinh đến tận xương tủy.
Nàng thực sự chịu hết nổi rồi!
Cố Như Nhi đúng là quá cẩn thận, từ ngày bắt được nàng liền nhốt luôn vào l*иg sắt. Nàng – đường đường là thiên tài tu tiên – giờ lại bị giam như cầm thú, muốn chạy trốn cũng chẳng có cơ hội.
Ta là người! Không phải là tiểu thú đâu!
Nếu còn tiếp tục bị nhốt như thế này, nàng thật sự sẽ phát điên mất!
Không nhận được chút phản hồi nào từ tiểu thú, Cố Như Nhi tức giận đến mức giậm chân bình bịch.
“Tiểu súc sinh ngươi thật không biết điều!”
Nhiều lúc, Cố Như Nhi thật sự muốn bóp chết con tiểu thú này cho hả giận. Dù nó xinh đẹp hiếm thấy, nhưng mỗi lần nhìn vào, nàng ta lại có cảm giác… tự ti một cách khó hiểu.
Khi chiếc lưới lớn bất ngờ phủ xuống từ trên trời, Mạc Tiểu Tà lập tức thét lên một tiếng giận dữ trong lòng: [Thôi xong rồi!]
Nàng chưa kịp nghĩ cách trốn thì… đã muộn mất rồi.
Thân là một kẻ tu tiên, vậy mà lại bị vài tên thợ săn phàm phu bắt sống, chỉ vì… không nạp nổi một giọt linh lực nào vào cơ thể. Mạc Tiểu Tà tức đến muốn hộc máu.
Trời biết mấy ngày nay nàng đã cố gắng tu luyện thế nào, nhưng cái cơ thể nhỏ nhắn này đúng là phế phẩm trong giới tu yêu! Linh khí vào đến đâu tản ra đến đó, chẳng đọng lại được tí nào.
“Cuối cùng cũng bắt được rồi! Tốt quá rồi!”
Tiếng reo vui vang lên khiến nàng càng thêm muốn chết quách đi cho xong.
Mạc Tiểu Tà trợn mắt nhìn trời, lẽ nào… nàng thật sự phải làm sủng vật cho cái nữ nhân ngốc nghếch này ư?
Tiếng bước chân nhẹ vang lên, tai nàng khẽ giật.
Người bước vào, không ai khác chính là chủ nhân của căn phòng này – Cố Như Nhi. Nàng ta trang điểm lộng lẫy như hoa hồ điệp, bước từng bước uyển chuyển như đang đi biểu diễn.
Cố Như Nhi được xếp thứ bảy trong bảng mỹ nhân của Lạc Xuyên Quốc, quả thật dung nhan xinh đẹp, kiều diễm động lòng. Chỉ tiếc là tính tình nàng ta ngang ngược, cao ngạo, khiến người – à không – tiểu thú cũng lười khen ngợi.
“Ngươi nói xem, hôm nay bổn tiểu thư có xinh đẹp không?”
Cố Như Nhi xoay một vòng trước mặt Mạc Tiểu Tà, giọng đầy đắc ý.
Nàng thực sự chịu hết nổi rồi!
Cố Như Nhi đúng là quá cẩn thận, từ ngày bắt được nàng liền nhốt luôn vào l*иg sắt. Nàng – đường đường là thiên tài tu tiên – giờ lại bị giam như cầm thú, muốn chạy trốn cũng chẳng có cơ hội.
Ta là người! Không phải là tiểu thú đâu!
Nếu còn tiếp tục bị nhốt như thế này, nàng thật sự sẽ phát điên mất!
Không nhận được chút phản hồi nào từ tiểu thú, Cố Như Nhi tức giận đến mức giậm chân bình bịch.
“Tiểu súc sinh ngươi thật không biết điều!”
Nhiều lúc, Cố Như Nhi thật sự muốn bóp chết con tiểu thú này cho hả giận. Dù nó xinh đẹp hiếm thấy, nhưng mỗi lần nhìn vào, nàng ta lại có cảm giác… tự ti một cách khó hiểu.
6
0
2 tháng trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
