0 chữ
Chương 7
Chương 7: Nàng... đã biến thành tiểu thú!
“Ta sẽ ngoan ngoãn tu luyện cùng Khuynh Vũ, từng bước một... chậm mà chắc!”
Lời hối hận vừa dứt, cũng là lúc... Mạc Tiểu Tà mất đi ý thức lần nữa.
Lúc này, một luồng lưu quang nhỏ bé từ xa bay tới, dừng lại bên sườn ngọn núi nơi Mạc Tiểu Tà vừa bị sét đánh.
Luồng sáng ấy mờ nhạt đến mức không ai chú ý, tựa như một điểm sáng vụn giữa trời chiều.
Nhưng...
Ở một căn nhà tre thanh tĩnh trên một đỉnh núi gần đó, một nam tử áo trắng mờ ảo như tiên khẽ ngẩng đầu nhìn lên.
Đôi mắt tím sẫm thâm sâu như màn đêm, lạnh nhạt vô tình, lặng lẽ dõi theo bóng ánh sáng kia lướt qua.
Hắn khẽ nói, giọng nhẹ nhàng như suối chảy: “Người đó... cuối cùng cũng muốn hạ thế rồi sao?”
Thanh âm ấy dễ nghe đến nao lòng, thân ảnh hắn cao ngạo như hoa sen trắng nở giữa gió sương – tuyệt đại phong hoa.
…
Tối đen... Đó là cảm giác đầu tiên khi Mạc Tiểu Tà tỉnh lại.
“Chẳng lẽ... ta bị sét đánh mù rồi?”
Nàng chớp mắt vài lần, mãi sau mới nhận ra – mình đang bị nhốt trong một không gian cực kỳ nhỏ, tối om.
Nàng lập tức duỗi tay đấm đá loạn lên.
“Rắc!”
Một tiếng vỡ giòn vang, ánh sáng tràn vào, Mạc Tiểu Tà cuối cùng cũng gặp lại ánh sáng.
Nàng nhìn quanh, đây là một hang động.
Nhưng cái hang này... sao lại to thế nhỉ? Tảng đá, cỏ cây, cái gì cũng to bất thường.
Chợt nhận ra... không phải cảnh vật lớn lên.
Mà là bản thân nàng... nhỏ đi.
Mạc Tiểu Tà cúi đầu nhìn tay mình, chỉ thấy một cái móng vuốt lông xù xì đang vung vẩy trước mặt.
“GÀOO!!!” Nàng hét lên một tiếng kinh hoàng.
Nàng... đã biến thành tiểu thú!
Nơi mình vừa phá ra chính là... vỏ trứng!
Mạc Tiểu Tà nằm vật ra đất, tinh thần sụp đổ: Ta thật sự đã chết, rồi đầu thai lại... thành một con tiểu thú.
Cũng đúng thôi, đường đường một tu sĩ Trúc Cơ, bị phi thăng lôi kiếp đánh không chết đã là kỳ tích. Đã thế nàng còn bị những hai trận lôi kiếp, muốn sống... chẳng khác nào mơ giữa ban ngày.
Lần này coi như bị chém đến hồn phi phách tán, nhưng vẫn may là nàng còn giữ được ký ức kiếp trước.
Có ký ức, tu luyện lại từ đầu cũng không quá khó. Chỉ cần chờ đến ngày luyện thành hình người là ổn!
Mạc Tiểu Tà bình tĩnh tiếp nhận hiện thực, ngoan ngoãn chui vào sâu trong hang bắt đầu bế quan.
Cùng lúc đó...
“Ưʍ...” Dạ Thiên Hàn khẽ rên, tỉnh dậy vào lúc hoàng hôn ngả bóng.
Vừa mở mắt, hắn liền cảnh giác, nhớ lại cảnh tượng đêm qua – hoàn toàn mất khống chế, lại đang bị trọng thương, hoàn cảnh nguy hiểm tột cùng.
Nếu bọn truy sát tìm đến... hắn chắc chắn chết không toàn thây.
Lời hối hận vừa dứt, cũng là lúc... Mạc Tiểu Tà mất đi ý thức lần nữa.
Lúc này, một luồng lưu quang nhỏ bé từ xa bay tới, dừng lại bên sườn ngọn núi nơi Mạc Tiểu Tà vừa bị sét đánh.
Luồng sáng ấy mờ nhạt đến mức không ai chú ý, tựa như một điểm sáng vụn giữa trời chiều.
Nhưng...
Ở một căn nhà tre thanh tĩnh trên một đỉnh núi gần đó, một nam tử áo trắng mờ ảo như tiên khẽ ngẩng đầu nhìn lên.
Đôi mắt tím sẫm thâm sâu như màn đêm, lạnh nhạt vô tình, lặng lẽ dõi theo bóng ánh sáng kia lướt qua.
Hắn khẽ nói, giọng nhẹ nhàng như suối chảy: “Người đó... cuối cùng cũng muốn hạ thế rồi sao?”
Thanh âm ấy dễ nghe đến nao lòng, thân ảnh hắn cao ngạo như hoa sen trắng nở giữa gió sương – tuyệt đại phong hoa.
Tối đen... Đó là cảm giác đầu tiên khi Mạc Tiểu Tà tỉnh lại.
“Chẳng lẽ... ta bị sét đánh mù rồi?”
Nàng chớp mắt vài lần, mãi sau mới nhận ra – mình đang bị nhốt trong một không gian cực kỳ nhỏ, tối om.
Nàng lập tức duỗi tay đấm đá loạn lên.
“Rắc!”
Một tiếng vỡ giòn vang, ánh sáng tràn vào, Mạc Tiểu Tà cuối cùng cũng gặp lại ánh sáng.
Nàng nhìn quanh, đây là một hang động.
Nhưng cái hang này... sao lại to thế nhỉ? Tảng đá, cỏ cây, cái gì cũng to bất thường.
Chợt nhận ra... không phải cảnh vật lớn lên.
Mà là bản thân nàng... nhỏ đi.
Mạc Tiểu Tà cúi đầu nhìn tay mình, chỉ thấy một cái móng vuốt lông xù xì đang vung vẩy trước mặt.
“GÀOO!!!” Nàng hét lên một tiếng kinh hoàng.
Nàng... đã biến thành tiểu thú!
Nơi mình vừa phá ra chính là... vỏ trứng!
Mạc Tiểu Tà nằm vật ra đất, tinh thần sụp đổ: Ta thật sự đã chết, rồi đầu thai lại... thành một con tiểu thú.
Lần này coi như bị chém đến hồn phi phách tán, nhưng vẫn may là nàng còn giữ được ký ức kiếp trước.
Có ký ức, tu luyện lại từ đầu cũng không quá khó. Chỉ cần chờ đến ngày luyện thành hình người là ổn!
Mạc Tiểu Tà bình tĩnh tiếp nhận hiện thực, ngoan ngoãn chui vào sâu trong hang bắt đầu bế quan.
Cùng lúc đó...
“Ưʍ...” Dạ Thiên Hàn khẽ rên, tỉnh dậy vào lúc hoàng hôn ngả bóng.
Vừa mở mắt, hắn liền cảnh giác, nhớ lại cảnh tượng đêm qua – hoàn toàn mất khống chế, lại đang bị trọng thương, hoàn cảnh nguy hiểm tột cùng.
Nếu bọn truy sát tìm đến... hắn chắc chắn chết không toàn thây.
6
0
2 tháng trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
