0 chữ
Chương 6
Chương 6: Chính là Dạ Thiên Hàn
Đám người đang lùng sục trong rừng lập tức cảnh giác, sát khí tỏa ra bừng bừng. Một tên trợn mắt hét to: “Áo choàng kia... chính là Dạ Thiên Hàn! Mau đuổi theo!”
“Không được để hắn chạy! Nếu không, cả lũ chúng ta đều phải chết!”
“Bốp bốp bốp!” Năm sáu người lập tức lao tới truy sát.
Chỉ là... bọn họ không hề phát hiện, đôi mắt sáng như sao của người mà họ đang đuổi theo, lóe lên vẻ giảo hoạt.
“Chắc đến đây là được rồi.” Mạc Tiểu Tà dừng chân, chậm rãi quay đầu lại, nhoẻn miệng cười tà.
Trước mắt bọn họ, là một thiếu nữ dung mạo tuyệt mỹ, thoạt nhìn tuổi còn rất trẻ, xinh đẹp như tinh linh lạc giữa rừng sâu.
“Ngươi là ai? Ngươi không phải Dạ Thiên Hàn...” Đám sát thủ khựng lại, trừng mắt nhìn nàng, sát khí vây quanh.
Nhưng đối diện sát khí kinh người ấy, trên mặt thiếu nữ lại chẳng có lấy một tia hoảng sợ.
Chỉ nghe nàng nhẹ nhàng nói: “Ta là ai à?”
“Đương nhiên là người muốn... lấy mạng các ngươi.” Giọng nói của nàng chợt lạnh đi.
Chỉ thấy mấy luồng hắc quang rực sáng bay vọt ra, mang theo sát khí khiến người ta dựng tóc gáy.
Vài tên sát thủ lập tức biến sắc, chưa kịp kêu lên tiếng nào thì cả đám đã bị đánh bay như diều đứt dây.
“Phụt phụt phụt!”
Cả lũ đều hộc máu điên cuồng, xương cốt toàn thân vỡ nát.
Trước khi chết, trên mặt từng người đều là biểu cảm không thể tin nổi – sao lại có kẻ mạnh đến như vậy?
So với lúc toàn thịnh, Dạ Thiên Hàn cũng chưa chắc làm được chuyện này!
Chết... không nhắm mắt!
Mạc Tiểu Tà nhìn những thân xác nằm la liệt, ánh mắt lóe lên tia khó hiểu.
“Đây thật sự là người tu chân sao? Sao lại yếu đến mức này?” Một chiêu mà cũng chịu không nổi?
Nàng còn đang định nghĩ thêm...
Thì trên đầu chợt từng đợt mây đen kéo tới. Một luồng bất an dâng lên.
Lại nữa à?
Sắc mặt Mạc Tiểu Tà lập tức đen như đáy nồi: “Chết tiệt! Lại là lôi kiếp? Ta đắc tội ai chứ? Mới vừa thăng cấp xong mà trời đã đòi chém?”
Khi tia sét đầu tiên giáng xuống, Mạc Tiểu Tà lập tức vận khinh công tháo chạy.
Nhưng nàng nhanh, sét còn nhanh hơn!
Vô số tia điện mang theo hình ngân long rượt theo nàng không tha, từng đạo từng đạo quét nát cả trời đất.
“ẦM ẦM ẦM!!!”
Tiếng nổ vang dội khắp rừng núi. Toàn thân Mạc Tiểu Tà bị bao phủ trong ánh lôi, không tài nào chống đỡ nổi.
Xong rồi! Lần này chắc chắn bị đánh cho bốc hơi thành tro.
Trong lòng nàng chỉ còn lại một mảnh... hối hận: “Từ nay về sau, ta tuyệt đối không bao giờ chơi mấy thứ đan dược tăng tu vi nhảy cóc nữa!”
“Cũng không bao giờ ăn linh quả bậy bạ!”
“Không được để hắn chạy! Nếu không, cả lũ chúng ta đều phải chết!”
“Bốp bốp bốp!” Năm sáu người lập tức lao tới truy sát.
Chỉ là... bọn họ không hề phát hiện, đôi mắt sáng như sao của người mà họ đang đuổi theo, lóe lên vẻ giảo hoạt.
“Chắc đến đây là được rồi.” Mạc Tiểu Tà dừng chân, chậm rãi quay đầu lại, nhoẻn miệng cười tà.
Trước mắt bọn họ, là một thiếu nữ dung mạo tuyệt mỹ, thoạt nhìn tuổi còn rất trẻ, xinh đẹp như tinh linh lạc giữa rừng sâu.
“Ngươi là ai? Ngươi không phải Dạ Thiên Hàn...” Đám sát thủ khựng lại, trừng mắt nhìn nàng, sát khí vây quanh.
Nhưng đối diện sát khí kinh người ấy, trên mặt thiếu nữ lại chẳng có lấy một tia hoảng sợ.
“Đương nhiên là người muốn... lấy mạng các ngươi.” Giọng nói của nàng chợt lạnh đi.
Chỉ thấy mấy luồng hắc quang rực sáng bay vọt ra, mang theo sát khí khiến người ta dựng tóc gáy.
Vài tên sát thủ lập tức biến sắc, chưa kịp kêu lên tiếng nào thì cả đám đã bị đánh bay như diều đứt dây.
“Phụt phụt phụt!”
Cả lũ đều hộc máu điên cuồng, xương cốt toàn thân vỡ nát.
Trước khi chết, trên mặt từng người đều là biểu cảm không thể tin nổi – sao lại có kẻ mạnh đến như vậy?
So với lúc toàn thịnh, Dạ Thiên Hàn cũng chưa chắc làm được chuyện này!
Chết... không nhắm mắt!
Mạc Tiểu Tà nhìn những thân xác nằm la liệt, ánh mắt lóe lên tia khó hiểu.
“Đây thật sự là người tu chân sao? Sao lại yếu đến mức này?” Một chiêu mà cũng chịu không nổi?
Thì trên đầu chợt từng đợt mây đen kéo tới. Một luồng bất an dâng lên.
Lại nữa à?
Sắc mặt Mạc Tiểu Tà lập tức đen như đáy nồi: “Chết tiệt! Lại là lôi kiếp? Ta đắc tội ai chứ? Mới vừa thăng cấp xong mà trời đã đòi chém?”
Khi tia sét đầu tiên giáng xuống, Mạc Tiểu Tà lập tức vận khinh công tháo chạy.
Nhưng nàng nhanh, sét còn nhanh hơn!
Vô số tia điện mang theo hình ngân long rượt theo nàng không tha, từng đạo từng đạo quét nát cả trời đất.
“ẦM ẦM ẦM!!!”
Tiếng nổ vang dội khắp rừng núi. Toàn thân Mạc Tiểu Tà bị bao phủ trong ánh lôi, không tài nào chống đỡ nổi.
Xong rồi! Lần này chắc chắn bị đánh cho bốc hơi thành tro.
Trong lòng nàng chỉ còn lại một mảnh... hối hận: “Từ nay về sau, ta tuyệt đối không bao giờ chơi mấy thứ đan dược tăng tu vi nhảy cóc nữa!”
6
0
2 tháng trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
