TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 5
Chương 5: Nụ hôn cuồng nhiệt

Nụ hôn cuồng nhiệt, mạnh mẽ, không chút dịu dàng. Nàng muốn mượn cách này để xoa dịu dòng nhiệt khí đang bốc cháy trong cơ thể mình.

Nhưng trớ trêu thay, càng hôn, tà hỏa trong người lại càng bốc lên ngùn ngụt.

“Rắc!”

Dạ Thiên Hàn rêи ɾỉ một tiếng. Trong miệng hắn đã tràn ngập vị máu tươi.

Đây mà là hôn sao? Cái này gọi là gặm xương thì đúng hơn! Nữ nhân này cắn như muốn đoạt luôn mạng hắn!

Mạc Tiểu Tà buông môi hắn ra, vô thức liếʍ môi. Hành động ấy khiến toàn thân Dạ Thiên Hàn lập tức cứng đờ.

Tà hỏa trong người hắn bắt đầu trỗi dậy mãnh liệt. Hắn không chịu nổi nữa rồi.

Nữ nhân trên người hắn thì vẫn chẳng có ý định “bắt đầu chính sự”.

Dạ Thiên Hàn rốt cuộc gầm lên một tiếng, xoay người lật ngược thế trận, chuyển từ bị động sang chủ động.

...

Khi ánh mặt trời đầu tiên của buổi sớm chiếu lên người, Mạc Tiểu Tà có cảm giác như toàn thân mình vừa bị xe tải cán qua mười vòng.

Vừa mở mắt, điều đầu tiên nàng thấy là gương mặt tuấn tú kề sát ngay trước mắt.

Hai mắt trợn tròn, tim đập dồn dập, l*иg ngực như muốn vỡ tung.

Mất một lúc, đầu óc nàng mới dần tỉnh táo trở lại.

Hôm qua... nàng nhớ mình ăn phải một linh quả kỳ lạ, sau đó linh lực trong cơ thể bạo loạn, nóng đến phát điên. Trong lúc cấp bách, nàng chỉ nghĩ được đúng một giải pháp, song tu truyền công.

Và rồi nàng gặp hắn – một mỹ nam bất tỉnh giữa rừng.

Không kiểm soát nổi bản thân, nàng liền lôi hắn ra... dùng tạm.

Kết quả? Nàng nhớ đến đoạn đầu, đoạn giữa mơ hồ, đoạn sau hoàn toàn trống không.

Chỉ biết quá trình hẳn là... rất kịch liệt, nếu không nàng đã chẳng mệt đến mức rã rời như thế này.

Đúng lúc ấy, trong rừng vang lên tiếng nam nhân nói chuyện:

“Dạ Thiên Hàn đang ở gần đây! Mau tìm! Nhất định phải bắt được hắn, rồi mang về cho...”

“Dạ Thiên Hàn...” Mạc Tiểu Tà thì thầm, nhìn quanh ngọn núi hoang vu.

Ngoài mấy kẻ kia, nơi này chỉ có nàng và hắn. Những người đó chắc chắn là đến để... gϊếŧ hắn. Mà Dạ Thiên Hàn thì vừa bị thương nặng, lại vừa mới... đêm xuân kịch liệt với nàng, giờ vẫn còn mê man chưa tỉnh.

Nếu để bọn chúng tìm thấy, chết là cái chắc.

Mạc Tiểu Tà cúi đầu nhìn mỹ nam đang bất tỉnh dưới đất, thở dài: “Ngươi vừa giúp ta giải hỏa... Bổn tiểu thư nể tình cứu ngươi một lần! Có sống được hay không, thì xem ngươi có phúc phận không nhé.”

Nói xong, nàng nhanh chóng khoác lên mình áo choàng của hắn, rồi tiện tay phủ áo ngoài của mình lên người hắn, xoay người lao thẳng về hướng có người.

“Đằng này, có người tới!”

6

0

2 tháng trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.