TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 29
Chương 29: Không chạy thì mất mạng đó biết chưa?

[Quá biếи ŧɦái! Đáng sợ hơn cả Cố Như Nhi!]

Lúc đầu còn tưởng hắn tốt hơn tam tiểu thư kia, ai ngờ vỏ ngoài tuấn kiệt bên trong là một tên điên chính hiệu.

Phải trốn! Nhất định phải thoát khỏi ma chưởng của hắn!

Mạc Tiểu Tà lập tức vận hết chút linh lực ít ỏi trong người, tăng tốc độ phản ứng lên mức tối đa. Chớp mắt đã thoát khỏi tay Dạ Thiên Hàn rồi lao đi như bay.

Dạ Thiên Hàn hơi sững người.

Tiểu vật này từ bao giờ lại nhanh nhẹn đến thế? Còn dám chạy trước mặt ta?

Hắn đuổi theo, rõ ràng là cố ý trêu nàng nên cũng chẳng vận khinh công, chỉ thong thả chạy sau.

Mạc Tiểu Tà thở hổn hển, luồn lách qua những nơi hẹp hẹp quanh co, cố giảm tốc độ truy đuổi của hắn.

Phía sau, Dạ Thiên Hàn thong thả đuổi theo, khóe môi nhếch lên đầy ý cười: “Tiểu sủng vật còn biết chạy đấy.”

Cứ thế, một người một thú bắt đầu màn rượt đuổi quanh hoàng cung.

“Tiểu Tà Nhi, nếu mệt rồi thì đừng chạy nữa.”

Dạ Thiên Hàn vừa đuổi vừa nói, ánh mắt loáng thoáng chút đau lòng.

Nhỏ xíu vậy mà chạy lâu thế, chắc cũng mệt lắm rồi.

Mệt cũng phải chạy! Không chạy thì mất mạng đó biết chưa?

Nàng là thiên tài tu chân cơ mà, không thể vì bị đùa mà chết trẻ được!

Mạc Tiểu Tà cắn răng, tiếp tục lao đi như bay.

Dạ Thiên Hàn lắc đầu bất đắc dĩ: “Ta chỉ hù dọa một chút thôi mà. Chỉ cần ngươi không rời khỏi ta, ta tuyệt đối sẽ không làm hại đến một cọng lông của ngươi.”

Lời này mà để người ngoài nghe được, chắc chắn sẽ sốc đến hộc máu: Tà Đế bá đạo ngang tàng, vậy mà lại hạ giọng trấn an… một con thú?

Có tin được không?

Chân Mạc Tiểu Tà khựng lại một chút, chui đại vào một bụi cỏ phía trước.

Trong bụi cỏ có một cái hang nhỏ vừa vặn đủ để nàng chui vào.

May quá! Có chỗ trốn rồi!

Nép sát vào vách, nàng thở phì phò.

Chỗ này chắc hắn tìm không ra đâu.

Bất kể lời hắn vừa rồi là thật hay giả, vì mạng nhỏ của mình, tốt nhất vẫn nên tìm cách tránh xa hắn.

Nàng suýt nữa quên mất, đây là thời cổ đại, người đàn ông kia là đế vương, gϊếŧ người chẳng khác gì bóp chết một con kiến. Huống chi nàng lại chỉ là một con tiểu thú không tên không tuổi.

Hôm nay không gϊếŧ, ngày mai lỡ chọc giận thì chết còn thảm hơn!

Câu "gần vua như gần cọp" không phải tự dưng mà có đâu!

Chỗ trốn hiện tại khá hoang vắng và tĩnh mịch, xung quanh không một bóng người.

Bỗng nhiên, Mạc Tiểu Tà mở to mắt, nét mặt hiện lên vẻ mừng rỡ như điên:

Nơi này... chẳng lẽ lại có...

5

0

2 tháng trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.