0 chữ
Chương 30
Chương 30: Ngàn Âm Thảo
Ngàn Âm Thảo: Một loại linh thảo cực độc dùng để luyện chế kịch độc.
Thứ linh thảo này sớm đã tuyệt chủng ở thời hiện đại, không ngờ lại có thể bắt gặp nơi này!
Mạc Tiểu Tà phấn khích nhào tới, định nhổ linh thảo mang theo người.
"Tiểu Tà Nhi, ngươi giỏi lắm, trốn cũng khá đấy!"
Một giọng nói trầm thấp mà mị hoặc vang lên. Một bóng áo choàng đen từ trên cao nhẹ nhàng đáp xuống.
Thân thể nhỏ nhắn của Mạc Tiểu Tà bỗng cứng đờ.
Trời ạ, hắn tìm đến nhanh như vậy sao?
Nàng vội vàng dùng móng vuốt cố sức giữ lấy Ngàn Âm Thảo.
Dù có chết, cũng phải ôm theo linh thảo này xuống suối vàng!
Dạ Thiên Hàn giơ tay nhấc nàng lên. Do lực tay quá mạnh, Ngàn Âm Thảo cũng bị nhổ bật cả rễ khỏi đất.
Mạc Tiểu Tà ôm chặt cọng cỏ trong lòng, giống như đang giữ báu vật. Nhất thời, nàng quên luôn nỗi sợ dành cho tên ma vương kia.
Dạ Thiên Hàn hơi cau mày, một con tiểu thú, lại dám không thèm để tâm đến hắn, chỉ chăm chăm ôm lấy một cọng cỏ?
Giọng nói ma mị lại vang lên sát bên tai nàng: "Tiểu Tà Nhi, giờ thì đến lúc chúng ta… tính sổ rồi."
Lột da? Chưng? Nấu?
Vừa nghĩ tới những lời đáng sợ ban nãy, nàng rùng mình sợ hãi.
Mạc Tiểu Tà lập tức co chân, nhắm tịt mắt, mềm oặt cả người, giả chết luôn trên tay hắn!
[Bổn thú đã chết rồi, không có gì ăn được nữa đâu! Ăn xác chết dễ trúng độc lắm đấy!]
"Haha…"
Khóe miệng Dạ Thiên Hàn cong lên thành nụ cười rõ đậm. Nhìn bộ dạng giả chết siêu đáng yêu của nàng, hắn thật sự không nhịn được.
Ngươi đúng là thú cưng lấy lòng chủ nhân giỏi nhất thiên hạ rồi!
Mạc Tiểu Tà hé mắt nhìn khuôn mặt yêu nghiệt kia đang cười toe toét, bĩu môi:
[Cười cái gì mà cười? Cười như vậy có gì hay chứ?]
"Đi thôi."
Dạ Thiên Hàn xoa đầu nàng, nhẹ giọng nói rồi bế nàng trở về Càn Thanh Điện.
Vừa về đến cửa, đã thấy cung nữ và thái giám quỳ rạp thành một hàng dài dưới thềm.
"Tham kiến Hoàng thượng, nô tài biết tội."
"Hoàng thượng tha mạng, nô tài biết tội!"
Dạ Thiên Hàn vừa bước vào, cả cung điện lập tức vang tiếng quỳ lạy xin tha.
Không ai tìm được sủng vật của Hoàng thượng, mà sủng vật này lại là hàng cực phẩm, chỉ cần biến mất là cả hoàng cung náo loạn.
Dạ Thiên Hàn nhếch môi, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua:
"Nhiều người như vậy mà đến một con tiểu thú cũng không giữ được? Kéo tất cả ra ngoài đánh 50 trượng!"
"Tạ ơn Hoàng thượng đã tha mạng!"
"Tạ ơn Hoàng thượng!"
Dù 50 trượng có thể lấy nửa cái mạng, nhưng so với bị xử trảm thì vẫn còn may mắn!
Thứ linh thảo này sớm đã tuyệt chủng ở thời hiện đại, không ngờ lại có thể bắt gặp nơi này!
Mạc Tiểu Tà phấn khích nhào tới, định nhổ linh thảo mang theo người.
"Tiểu Tà Nhi, ngươi giỏi lắm, trốn cũng khá đấy!"
Một giọng nói trầm thấp mà mị hoặc vang lên. Một bóng áo choàng đen từ trên cao nhẹ nhàng đáp xuống.
Thân thể nhỏ nhắn của Mạc Tiểu Tà bỗng cứng đờ.
Trời ạ, hắn tìm đến nhanh như vậy sao?
Nàng vội vàng dùng móng vuốt cố sức giữ lấy Ngàn Âm Thảo.
Dù có chết, cũng phải ôm theo linh thảo này xuống suối vàng!
Dạ Thiên Hàn giơ tay nhấc nàng lên. Do lực tay quá mạnh, Ngàn Âm Thảo cũng bị nhổ bật cả rễ khỏi đất.
Mạc Tiểu Tà ôm chặt cọng cỏ trong lòng, giống như đang giữ báu vật. Nhất thời, nàng quên luôn nỗi sợ dành cho tên ma vương kia.
Giọng nói ma mị lại vang lên sát bên tai nàng: "Tiểu Tà Nhi, giờ thì đến lúc chúng ta… tính sổ rồi."
Lột da? Chưng? Nấu?
Vừa nghĩ tới những lời đáng sợ ban nãy, nàng rùng mình sợ hãi.
Mạc Tiểu Tà lập tức co chân, nhắm tịt mắt, mềm oặt cả người, giả chết luôn trên tay hắn!
[Bổn thú đã chết rồi, không có gì ăn được nữa đâu! Ăn xác chết dễ trúng độc lắm đấy!]
"Haha…"
Khóe miệng Dạ Thiên Hàn cong lên thành nụ cười rõ đậm. Nhìn bộ dạng giả chết siêu đáng yêu của nàng, hắn thật sự không nhịn được.
Ngươi đúng là thú cưng lấy lòng chủ nhân giỏi nhất thiên hạ rồi!
Mạc Tiểu Tà hé mắt nhìn khuôn mặt yêu nghiệt kia đang cười toe toét, bĩu môi:
[Cười cái gì mà cười? Cười như vậy có gì hay chứ?]
Dạ Thiên Hàn xoa đầu nàng, nhẹ giọng nói rồi bế nàng trở về Càn Thanh Điện.
Vừa về đến cửa, đã thấy cung nữ và thái giám quỳ rạp thành một hàng dài dưới thềm.
"Tham kiến Hoàng thượng, nô tài biết tội."
"Hoàng thượng tha mạng, nô tài biết tội!"
Dạ Thiên Hàn vừa bước vào, cả cung điện lập tức vang tiếng quỳ lạy xin tha.
Không ai tìm được sủng vật của Hoàng thượng, mà sủng vật này lại là hàng cực phẩm, chỉ cần biến mất là cả hoàng cung náo loạn.
Dạ Thiên Hàn nhếch môi, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua:
"Nhiều người như vậy mà đến một con tiểu thú cũng không giữ được? Kéo tất cả ra ngoài đánh 50 trượng!"
"Tạ ơn Hoàng thượng đã tha mạng!"
"Tạ ơn Hoàng thượng!"
Dù 50 trượng có thể lấy nửa cái mạng, nhưng so với bị xử trảm thì vẫn còn may mắn!
5
0
2 tháng trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
