TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 28
Chương 33: Tiếng bụng réo vang vô cùng không biết xấu hổ

Trong lúc nàng còn đang ôm bụng nghĩ cách kiếm đồ ăn, thì Dạ Thiên Hàn vừa xử lý xong tấu chương từ Ngự Thư Phòng trở về.

Vừa bước vào điện, hắn đã thấy Tiểu Tà Nhi đang lảo đảo như sắp ngất.

Ánh mắt hắn lập tức tối sầm lại.

Không nói hai lời, hắn vội vã khom lưng bế nàng lên, giọng trầm thấp mang theo lo lắng hiếm thấy:

"Tiểu Tà Nhi, ngươi sao thế này?"

“Ô ô…”

Mạc Tiểu Tà yếu ớt mở mắt, nhìn thẳng vào Dạ Thiên Hàn.

“Ục… ục…”

Tiếng bụng réo vang vô cùng không biết xấu hổ.

Giờ phút này, nàng đã đói đến mức ngực dán vào lưng, sức lực cạn kiệt, mí mắt nặng trĩu, bất tỉnh nhân sự. Thế nhưng đôi móng vuốt nhỏ vẫn ôm chặt Ngàn Âm Thảo, sống chết không buông.

Nhìn dáng vẻ đáng thương đến buồn cười ấy, kẻ xưa nay tính kế thiên hạ, thao túng quyền mưu như Dạ Thiên Hàn, cũng phải bất đắc dĩ thở dài.

Hắn lạnh giọng ra lệnh:

“Người đâu! Lập tức chuẩn bị canh gà: Tốc độ nhanh nhất.”

Nhìn con tiểu thú đói lả sắp xỉu trong lòng, đáy mắt hắn khẽ dâng lên một tia xót xa hiếm thấy.

So đo với nàng làm cái gì chứ!

Nàng bé xíu, yếu ớt như vậy, chỉ cần sơ suất một chút là mất mạng như chơi.

Dạ Thiên Hàn cúi đầu, giọng trầm khẽ bên tai nàng: “Tiểu Tà Nhi, sắp có đồ ăn rồi, ngoan… sẽ không sao đâu.”

Giống như nghe được hơi ấm nào đó, cái miệng nhỏ của Mạc Tiểu Tà khẽ mấp máy.

“Tiểu Tà Nhi, có đồ ngon rồi, cố lên nào…”

Hắn nhẹ nhàng vuốt đầu nàng, giọng nói ôn nhu chưa từng có.

Hương canh gà thơm ngào ngạt xộc vào mũi.

Mạc Tiểu Tà trong cơn mê man khẽ mở mắt: “Há… miệng…”

Nghe vậy, nàng theo bản năng ngoan ngoãn hé miệng. Từng ngụm canh nóng hổi, béo ngậy lập tức được hắn đút cho.

Uống xong hơn nửa bát, sức lực đã khôi phục đôi chút, nàng ngơ ngác nhìn Dạ Thiên Hàn.

Là… hắn tự tay đút nàng uống canh?

Một vị hoàng đế, thế mà cúi người bón canh cho nàng ư?

Vừa rồi… giọng nói dịu dàng đó… thật sự là của hắn sao?

Hay nàng vẫn còn mơ?

Nàng định giơ móng vuốt, muốn tự tát mặt mình để tỉnh mộng, nào ngờ cổ tay đã bị một bàn tay to chặn lại.

Giọng nói trầm thấp, mang theo chút từ tính của hắn rơi bên tai:

“Tiểu Tà Nhi, ngươi làm gì vậy?”

“Chi chi…”

[Ta muốn coi có phải mơ không! Ác ma như ngươi mà cũng dịu dàng được sao!]

“Canh gà chỉ giúp ngươi hồi chút sức, muốn khỏe mạnh hẳn thì phải ăn thêm thịt. Nào, mau ăn thêm đi, biết chưa?”

Hắn đích thân mang một dĩa thịt gà nóng hổi đặt trước mặt nàng.

5

0

2 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.